Những công trình kiến trúc trên vách đá đáng kinh ngạc đến từ thế giới cổ đại! Đức Khương, 25 ngày trước. (Tổ Quốc) - Con người đã tạo ra những công trình kiến trúc hoành tráng trên các vách đá trên khắp thế giới. Những kỳ quan kiến trúc nổi bật này thường Người Aztec có lẽ là nền văn minh đầy màu sắc nhất trong số ba nền văn minh cổ đại à chúng ta nhắc đến ở đây, xét về những tác phẩm nghệ thuật và tạc tượng. Họ sống ở trung tâm Mexico từ thế kỷ 14 đến 16. Thủ đô của người Aztec là Tenochtitlan, ngày nay là Sổ tay sinh tồn triều Đường - Bài 10: Làm khách. trên đại điện dài thì có hai dãy người ngồi hai hướng Đông Tây, Hoàng đế ngồi ở chính giữa, kiểu này cũng phù hợp cổ lễ, được gọi là "Hướng Đông hướng Tây, lấy Nam làm thượng" (Trích "Lễ Ký Bản thân ông và những bên thuộc diện "người có liên quan" chỉ đứng tên lượng cổ phần OJB trong mức cho phép. Nhưng những "người nhà" khác của ông Thắm còn nắm lượng cổ phần lớn hơn. Sổ cổ đông ghi tên họ nhưng bản chất, họ chỉ đứng hộ Hà Văn Thắm. Vô Thí sinh đã xác nhận nhập học trực tuyến vẫn phải tiếp tục thực hiện nhập học tại cơ sở đào tạo theo kế hoạch, thời gian và quy định của cơ sở đào tạo. Cơ sở đào tạo có thể bắt đầu tổ chức nhập học đồng thời hoặc sau quá trình thí sinh xác nhận nhập eybPqpt. Nguồn Tàng Thư ViệnChuyển ngữ Nhã VyThể loại Xuyên không, hài, HESố chương 74 Chương Khi Tiểu Cường bên cạnh đang hát to bài “Vận khí Vương Bát”; Khi Đại biểu tỷ cho ra tác phẩm “Thủy điều ca đầu”ở kinh thành làm người trong kinh lác mắt. Khi tỷ tỷ bắt đầu mở cửa hàng son phấn. Khi… Thì nữ chính đang phơi nắng ngủ ngon. Xuân đến vừa lúc, muôn hoa khoe sắc thắm. Nhân sinh mệnh ngắn ngủi, tội gì không tận hưởng lạc thú trước mắt? Nói ngắn gọn, đơn giản thì đây là một câu truyện kể về một người xuyên không bình tĩnh đứng ngoài quan sát, cộng thêm những NC não tàn xuyên không khác. Trọn bộ Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 9/10 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang theo dõi đọc truyện full hay Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại của tác giả Nhã Vy rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Ngôn Tình, Huyền Huyễn, Dã Sử này để trải nghiệm và cảm nhận bạn nhé. Nguồn Tàng Thư ViệnChuyển ngữ Nhã VyThể loại Xuyên không, hài, HESố chương 74 Chương Khi Tiểu Cường bên cạnh đang hát to bài “Vận khí Vương Bát”; Khi Đại biểu tỷ cho ra tác phẩm “Thủy điều ca đầu”ở kinh thành làm người trong kinh lác mắt. Khi tỷ tỷ bắt đầu mở cửa hàng son phấn. Khi… Thì nữ chính đang phơi nắng ngủ ngon. Xuân đến vừa lúc, muôn hoa khoe sắc thắm. Nhân sinh mệnh ngắn ngủi, tội gì không tận hưởng lạc thú trước mắt? Nói ngắn gọn, đơn giản thì đây là một câu truyện kể về một người xuyên không bình tĩnh đứng ngoài quan sát, cộng thêm những NC não tàn xuyên không khác. Doc truyen so tay sinh ton o co dai lttp truyen chu ebook prc download full. Từ khoá Đọc truyện Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại full, chương 1, chương cuối. Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại wattpad truyện full sstruyen truyencv medoctruyen, metruyenchu nội dung truyện Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại review, Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại Mangatool Wikidich Truyencuatui truyenfull webtruyen truyenyy , nghe audio Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại Danh sách chương Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Còn tiếp Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment Ebook Sổ Tay Sinh Tồn Ở Cổ Đại của tác giả Nhã VyNguồn Tàng Thư ViệnChuyển ngữ Nhã VyThể loại Xuyên không, hài, HESố chương 74 ChươngKhi Tiểu Cường bên cạnh đang hát to bài “Vận khí Vương Bát”;Khi Đại biểu tỷ cho ra tác phẩm “Thủy điều ca đầu”ở kinh thành làm người trong kinh lác tỷ tỷ bắt đầu mở cửa hàng son nữ chính đang phơi nắng ngủ đến vừa lúc, muôn hoa khoe sắc sinh mệnh ngắn ngủi, tội gì không tận hưởng lạc thú trước mắt?Nói ngắn gọn, đơn giản thì đây là một câu truyện kể về một người xuyên không bình tĩnh đứng ngoài quan sát, cộng thêm những NC não tàn xuyên không khác. Chuyển ngữ Nhã VyBeta Nguyệt MaiNgày hôm đó mặt trời ló dạng, nắng sớm màu vàng mờ mờ, chiếu lên người sinh ra một cám giác ấm áp, sau ngày đông chí, thời tiết tốt lên như vậy thực hiếm Thu Nguyệt nhìn ánh mặt trời sáng lạng bên ngoài, liền kéo ghế, làm ổ trong sân phơi nắng, nửa tỉnh nửa mơ nằm thì nghe thấy bên cạnh vang lên vài tiếng khan đặc, nàng đảo tròng mắt, ngồi thẳng người. Nghe được cái thứ người bên ngoài đang gào thét là cái gì, mặt liền không chút biểu tình nằm lại xuống thật rất đơn giản, đơn giản là cái gì mà “ta muốn thống nhất thiên hạ”, “Ta muốn mỹ nữ như mây” các thể hiệu này Tưởng Tiểu Cường nhà bên ngày đem gào thét, mọi người sớm đã thành thói quen tai nghe thấy tiếng hạ nhân thảo luận cái gì đấy, Tưởng thiếu gia nhà bên làm sao lại trở thành như vậy, Sở Thu Nguyệt lười biếng tựa trên mặt ghế, trong lòng có chút buồn có thể là chuyện gì, còn không phải là xuyên không thì là cùng với Tưởng Tiểu Cường, đều là những người xuyên không tới,Chỉ là lúc nàng xuyên không tới, nàng mới chỉ là một đứa nhỏ năm tuổi, lúc vừa tới đây, nàng khổ sở bàng hoàng, lại có chút kích động, khổ sở bàng hoàng đương nhiên không cần phải nói, chẳng có ai lại hi vọng phải rời khỏi cuộc sống mình đã quen, trở về thời cổ kích động, chính là nơi này triều đại không có trong sử thi, cái này có nghĩa là gì? Chính là thi từ của người xưa, đại khái là có thể thỏa thích copy, ca múa người đời sau phát minh, cũng có thể tùy ý sử dụng. Chính là giống như trong tiểu thuyết xuyên không có ghi, quét ngang thiên hạ, mỹ nam xoay xung nhưng mà, Sở Thu Nguyệt đúng là cái gì cũng đều chưa nhất, trung thực mà nói, thành tích của nàng ở trường còn có thể chấp nhận, nhưng mà những thứ… cầm kì thi họa, thi từ cổ ngữ kia, nàng hiện giờ làm sao mà nhớ rõ, cho dù nhớ rõ, cũng chỉ là một ít danh ngôn rải rác, những quyển sách có thể đọc thuộc, thật sự chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Về phần những ca khúc cùng với vũ đại, cái kia, đúng là chỉ càng them bi kịch. Nàng cũng không tin, những bài hát cùng vũ đạo của cổ nhân lại thua bởi mấy bài hát hiện đại cùng vài động tác động sáng tạo phát minh để mở cửa hang, cũng là rất rất không thực vô cùng, nàng ở đại học chính là học khoa tiếng Đức, về sau sẽ thành một phiên dịch viên nho nhỏ, ngẫy nhiên nhận được một ít công việc phiên dịch cho nhà xuất bản, tiền lương không cao, chỉ là hoạt động tự do, thời gian rất tự do.–Nhưng mà, tiếng Đức ở đây, có thể làm cái gì đây a~~~…Thứ hai, Sở Thu Nguyệt cũng đã suy nghĩ cẩn thận, ở hiện đại, mỗi khi sáng sớm đồng hồ báo thức chỉ cần kéo nàng dậy từ trong giấc ngủ mơ màng, nàng sẽ liền mặc niệm “Ta muốn làm mễ trùng ăn rồi chờ chết, ta muốn làm mễ trùng” mà đi làm, hiện tại, nàng ở nơi này, coi như là “gia đình thường thường bậc trung”, nói cách khác, nàng hoàn toàn có điều kiện để làm mễ kiện tốt như vậy, vì sao nàng lại phải ôm những thứ tên tuổi không đâu kia vào người?Chính vì thế, Sở Thu Nguyệt liền thong thả rảnh rỗi sống qua bảy năm, học một ít nữ công, ngẫu nhiên đi theo nữ tiên sinh “tốt” nhất khóa, tốt ở đây là chữ Hán, bất quá, là phồn thể mà thôi, hơn nữa cũng không có dấu chấm câu, dù sao Sở Thu Nguyệt liền xem như không biết. Giả vờ ngây ngốc sinh hoạt, lúc nào cảm thấy nhàm chán, liền vào thư phòng phụ than, trộm cầm hai quyển tiểu thuyết giải dĩ tưởng rằng thời gian chính là sẽ thanh tĩnh trôi qua như vậy, ai ngờ Tưởng Tiểu Cường nhà bên bỗng nhiên nổi điên, những cách dung từ vừa lạ vừa quen kia, cùng tự tin như gió cuốn của Tưởng Tiểu Cường khiến cho Sở Thu Nguyệt lập tức hiểu rõ rang, đối phương cũng là người xuyên không, hơn nữa rất không may, còn là một tên bệnh trúng độc YY tiểu thuyết vô cùng người đang thảo luận chuyện Tưởng Tiểu Cường này, chính là hai hạ nhân, một là Vương bà, một là Tiểu Đào. Hai người một bên nói huyên thuyên, một bên chậm rãi đi về phía phòng bếp, kết quả là trên đường nhìn thấy Sở Thu Nguyệt đang uốn trong ghế.“AAAA…, Nhị tiểu thư, người làm sao lại ở đây.” Vương bà kinh ngạc Thu Nguyệt mở to mắt, giả vờ cái gì cũng không biết nói “Ồ, ta vẫn ngủ ở đây mà, làm sao vậy?”Nàng tuy không thích người khác nói huyên thuyên, nhưng ở cái nơi này, ti vi không có, máy tính cũng không, hơn nữa chuyện của Tưởng Tiểu Cường đúng là vô cùng hiếm lạ, người khác không nói gì mới là kỳ quái. Cho nên Sở Thu Nguyệt dứt khoát giả vờ hồ đồ — huống chi, nàng là một đứa trẻ mười hai tuổi, cho dù là chủ tử, giáo huấn một bà lão ba bốn mươi tuổi như vậy, cũng quá là khó bà thở dài một hơi, cười nói “Nhị tiểu thư, người đừng ngủ ở đây. Bây giờ thời tiết đang lạnh, ngủ ở bên ngoài rất dễ nhiễm phong hàn!”“A… ta biết rồi.” Sở Thu Nguyệt gật đầu, “Cũng bởi vì trời lạnh, thật vất vả mới có chút nắng, ta muốn phơi nắng một chút, ai ngờ không để ý đã ngủ quên.”Nàng chậm rãi đứng dậy từ trên ghế, duỗi lưng một cái.“Ồ, Tiểu Lục đâu rồi?” Vương bà nghi hoặc nhìn nhìn chung Lục chính là nhà hoàn thiếp thân của Sở Thu Nguyệt.“Ta muốn phơi nắng, nên để cho nàng đi chơi một lúc.” Sở Thu Nguyệt cười bà không đồng ý nhíu màu “Tiểu Lục cũng thật là, mặc dù là người cho nàng đi chơi, nhưng nàng cũng không thể cứ thế mà đi, còn để người ở đây ngủ.”Vương bà ở Sở gia đã lâu, lại rất được phu nhân tín nhiệm, cho nên nghiễm nhiên làm quản sự, có thể nói Tiểu Lục như thế cũng là chuyện hợp lý.“Không sao.” Sở Thu Nguyệt lắc đầu, nhìn giỏ đồ ăn trên tay Vương bà cùng Tiểu Đào, nói, “Các ngươi đi mua thức ăn về à? Nhanh đưa vào phòng bếp đi, ta có chút đói bụng.”Nói xong vuốt vuốt bụng thể của nàng nhỏ nhắn, trắng nõn nà, đôi mắt vừa lớn vừa sáng, rất đáng yêu, bộ dạng vân vê bụng lại càng nói không hết độ ngây thơ đáng yêu. Trong lòng Vương bà yêu thích vô cùng, vội vàng cười nói “Ài!”Sau đó tranh thủ thời gian lôi kéo Tiểu Đào vào phòng Vương bà cùng Tiểu Đào đi xa, Sở Thu Nguyệt nghĩ nghĩ, nháy nháy đôi mắt vụng trộm đi ra ngoài nói những hành vi kia của Tiểu Cường không hoàn toàn chính xác là não tàn, nhưng tốt xấu cũng là tới đây bảy năm mới được gặp một người duy nhất là “người hiện đại”, bây giờ phỏng chừng cũng sắp bị đưa đến tháp người điên, vẫn là nên đi ngó hắn một chút Thu Nguyệt đi tới ngoài cửa, chỉ thấy người Tưởng gia đang muốn đè hắn đưa lên lão gia đang nhỏ nhẹ nói khích lệ Tưởng Tiểu Cường “Hiện tại chuyện của nghiệt tử người thành chuyện gièm pha náo loạn của cả thành rồi, ta chỉ có thể trước đưa con tới tháp người điên tránh đầu gió, đợi khi mọi việc qua đi sẽ đưa con về, nhưng nếu con vẫn không biết tốt xấu, ta đây đúng là…!”Tiểu Cường hé mắt, bỗng nhiên nở nụ cười “Ta hiểu rồi! Cứ theo lời người vậy. Trước tiên…” hắn đại khái là nhớ không ra, dừng một chút, nói tiếp. “Ta đi bệnh viện tâm thần, nhất định là ý chỉ của Thượng Thiên, ta nhất định có thể ở trong đó phát hiện ra bí tịch tiền nhân lưu lại… Đúng vậy! Núi cùng nước phục nghi không đường, đây mới là chân lý!”Nói xong nắm chặt tay, rõ ràng không cần đẩy, tự mình đi vào lão gia cùng nguyên một đám thị vệ xung quanh trợn mắt há mồm, Sở Thu Nguyệt đứng trong sân nhìn, dở khóc dở bọn họ đều đi rồi, Sở Thu Nguyệt mới lắc lắc Tiểu Cường kia… Đúng thật là…Ngay cả chuyện trong bệnh viện tâm thần cũng nghĩ đến, coi như cũng là một loại cảnh là, Tưởng Tiểu Cường dù sao bây giờ cũng bị đưa vào tháp người điên, vốn là đang bị giày vò, bây giờ cũng yên tĩnh lại chút, như vậy nói cách khác, không cần phải xen vào hắn nữa Thu Nguyệt để ý so sánh, lại nhớ tới “Đại tiểu thư Sở Gia ở kinh thành 8 tuổi cho ra bộ “Thủy Điều Ca Đầu” kia.”Sở gia ở kinh thành kia, tự nhiên chính là có lien hệ với Sở Thu Nguyệt. Đó là bổn gia của bọn họ. Sở lão giã của Sở Gia ở kinh thành, Sở Liên Đinh, chính là đại bá của nàng, là ca ca ruột của cha nàng, Sở Liên Sở đại tiểu thư 8 tuổi cho ra bộ “Thủy Điều Ca Đầu” Sở Lưu Uyển, chính là đường tỷ của Liên Đinh nắm đó một lần hành động được giải nhất, bẻ được cành quế, về say làm quan ở kinh thành, một bước lên mây, hiện tại đã là Chưởng viện học sĩ của Hàn Lâm Viện, là quan nhị phẩm, có chút uy phong, nhà cho ba phòng thê thiếp. Đáng tiếc mãi không có con, chỉ có ba đứa con gái, các đây ít năm vợ lẽ sinh ra được một tiểu tử mập mạp, tính ra, bây giờ chắc cũng chỉ vừa biết đi mà là, ai nói nữ không bằng nam, trên người Sở Lưu Uyển liền sẽ phải câm đầu năm thứ hai Sở Thu Nguyệt tới đâu, Sở đại tiểu thư Sở gia ở kinh thành Sở Lưu Uyển bỗng nhiên nổi tiếng, viết ra bộ “Thủy Điều Ca Đầu”, tuyệt diễm kinh thành, quan lại kinh lúc Sở Thu Nguyệt sờ tới bộ này, mặt liền nghệt nhớ rõ ràng, đây chính là thủ từ của Tô Thức, là tác phẩm trên sách trung học trước đây, sao lại trở thành tác phẩm của Sở Lưu Uyển rồi?Nguyên nhân không cần phải nói, tự nhiên chính là, Sở Lưu Uyển cũng là xuyên sau Sở Lưu Uyển không ngừng cố gắng, không ngừng ra tác phẩm mới, chỉ là tốc độ có chút chậm hơn, hơn nữa ngẫu nhiên là từ, ngẫu nhiên là thơ, ngẫu nhiên là phú hoặc từ, phong cách cũng thay đổ cực kì nhanh, khiến người ta nghi hoặc. Trong đó mặc dù không thiếu những câu kinh người, nhưng luôn luôn có chút thoạt nhìn là lạ, không đủ trôi chảy. Chỉ là khuyết điểm không che được ưu điểm, tóm lại cái thanh danh “Đệ nhất nữ tài tử từ lúc Quân hướng khai triều đến nay” của Sở Lưu Uyển, cứ như vậy mà truyền Thu Nguyệt vẫn một mực không có động tác gì, bởi vì nhìn mấy biểu hiện của Sở Lưu Uyển liền có thể đoán được, người này cực kỳ thích náo động, nếu mình đi nhận thân, chỉ sợ còn chưa kịp ôn chuyện, Sở Lưu Uyển nhân định đầu tiên sẽ có chút lo lắng~~~ Đối phương nhất định sợ hãi nàng đoạt danh tiếng của nàng thân của nàng Sở Liên Bình là thương nhân. Làm ăn không lớn không nhỏ, cũng may ở chỗ bọn họ hiện giờ triều đại toàn bộ đang mất quyền, cũng không bị tư tưởng nhà nông đè ép buôn bán, cho nên tuy là thương nhân nhỏ, thế như Sở Gia cũng vẫn tồn tại không tồi là, nói cho cùng, cũng như học bài, thi đậu, làm quan vậy. Đường đi thoạt nhìn như chính đồ, năm đó Sở Liên Bình cùng Sở Liên Đinh cùng nhau gian khổ học tập, kết quả thân ca ca thì đỗ cao trung, mình lại thi rớt, còn vì thường thường bị cha mẹ trách móc nặng nề, cho nên đến hôm nay, trong tâm Sở Liên Bình đều vẫn có hạt mụn. Sở Liên Đinh thường gọi Sở Liên Bình qua ở mấy hôm, ông đều không chịu. Chỉ muốn ở lại lễ thành không lớn không nhỏ này, làm việc buôn bán của Sở Liên Bình nhất định không chịu đi Sở Gia ở kinh thành kia, Sở Thu Nguyệt thật cũng không lo lắng gì cho là hội thi Hương năm nay, vị ca ca tốt Sở Triều Sinh kia của nàng đoạt giải cao trung, khiến cho Sở Liên Bình hãnh diện, Sở Liên Bình vui mừng vô cùng, vì thế dứt khoát để cho Sở Triều Sinh tới ở trong Sở gia ở kinh thành, nắm quan hệ của Sở Liên Đinh, thuận tiện lam quen, sau đó có thể đề bạt người của ông. Chỉ nói đến cửa ải cuối năm, sẽ mang theo mấy người Sở Thu Nguyệt đi vào đó mừng năm thật Sở Triều Sinh hiện tại mới 17 tuổi, thế nhưng có thể làm như thế, chính là cực kỳ lợi hại. Nhưng mà lại nói, ngọc không mài không sáng, Sở Liên Bình cũng hiểu đạo lý này, thế nên cho dù người khác thưởng thức hắn, cũng sẽ không thật sự cho hắn lấy được thành tích gì tốt trong thi Hương, ngược lại sẽ chỉ để hắn dừng ở thi nhưng Sở Liên Bình muốn, ít nhất cũng nên để cho hắn có chút kiến thức đã, đợi ba năm nữa, có lẽ Sở Triều Sinh có thể đỗ tiến sĩ rồi, thậm chí còn có khả năng thành Trạng nguyên!Ở phương diện kia, Sở Liên Bình cũng muốn khoe khoang một sao, Sở Liên Đinh tuy rằng trong nhà có ba vị thê thiếp, nhưng vận khí không tốt, chỉ sinh con gái, gần đây mới sinh được một đứa con trai, mới vừa biết Thu Nguyệt vừa nghĩ tới những chuyện thượng vàng hạ cám này, một bên văn vê tóc thở dài. Chuyển ngữ Nhã VySở Lưu Sương là một tiểu cô nương mười một tuổi, không như Sở Yên Ba là con gái vợ lẽ cho nên cơ bản không có gì phải tranh giành được mất. Nàng tuổi nhỏ khí thịnh, từ lúc sinh ra ăn mặc đã không phải lo, gì Tương Tư cũng rất yêu chiều nàng, thế nhưng nàng ta đương nhiên hiểu, đại tỷ ruột của mình luôn đặt bản thân lên trên, nàng hiện tại không bằng tỷ ấy, tương lai gả cho người cũng không bằng tỷ ấy, sinh con cũng không bằng, đời đời kiếp kiếp đều không đén chuyện này, nàng làm sao có thể nuốt trôi cơn tức? Đương nhiên nếu cho chuyện sẽ bám vào đó mà bới Lưu Uyển cũng hiểu được tâm tư muội muội này, nhưng cũng không muốn tranh giành với nàng ta làm gì, dù sao chỉ là lời nói không thoải mái mà thôi, nàng nhượng bộ một chút, có thể chứng minh nàng rộng lượng hiểu chuyện không chút keo kiệt.“Hôm qua hội thi thơ, Lưu Uyển, Yên Ba, Lưu Sương, các con có nghe được hào thơ nào, hay là làm được chút nào không?” Gì Tương Tư nuốt miếng bánh ngọt hạt sen trong miệng xuống, sau đó lau miệng, làm như lơ đãng Lưu Sương cười cười, thanh âm thanh thúy “Chúng con có thể nghe được hào thơ gì, làm ra được hào thơ gì chứ? Hiện giờ thơ yến trong kinh thành, chỉ cần có đại tỷ, mọi người tất nhiên sẽ xem đại tỷ là người danh tiếng. Nếu còn có người không biết tốt xấu, còn đứng dậy làm thơ, tất nhiên sẽ bị đại tỷ dựng lên dựng xuống cho mà xem.”Sở Lưu Uyển “a” một tiếng, nói “Lưu Sương, muội nói thế là ý gì? Văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị*, vẫn có người giỏi hơn tỷ.”* Văn vô đệ nhất võ vô đệ nhị ý nói trong việc luận hơn thua văn võ không có ai là giỏi nhất.“Đúng là thế, chẳng qua là hôm qua không xuất hiện thôi.” Sở Lưu Sương âm dương quái khí nói, sau đó nhìn về phía Sở Yên Ba đang yên lặng ăn cháo một bên, “Nhị tỷ, tỷ nói xem đúng không?”Sở Yên Ba ngẩn người, sau đó khẽ gật “…Ừ.”Bộ dạng khúm núm này của Sở Yên Ba cũng làm cho Sở Thu Nguyệt nảy sinh vài phần đồng tình trong nội tâm, nàng chỉ nói “Muội mặc dù ở Lễ Thành nhưng cũng nghe được đại danh của đại đường tỷ, thi từ của đại đường tỷ, muội đều đã đọc qua, thật sự rất hay. Hôm qua đại đường tỷ làm được bài gì? Đọc cho muội nghe được chứ, cũng để muội nghe trước. Dù sau không lâu nữa, trong kinh cũng sẽ lưu truyền.”Tâng bốc bất động thanh sắc này khiến cho Sở Lưu Uyển cười híp mắt, ánh mắt nàng đảo quanh, giống như đang nghĩ lại, nhưng sau đó lại xoay người nói với một tiểu nha hoàn “Ngọc Liêm, ngươi đem thơ hôm qua ta mang về tới đây.”Ngọc Thiêm lên tiếng lui Lưu Uyển nói “Hôm qua lúc về tuyết rơi nhẹ, tỷ nhìn thấy tuyết lạc trên nhánh cây, có chút giống như ngày xuân Lê Hoa, lại nghĩ tới chúng ta ở đây đã lạnh như vậy, những tướng sĩ ở bên giới, chắc chắn sẽ càng thêm vất vả… Vì thế tức cảnh sinh tình, liền làm một bài >.”Biên Tắc Tuyết?Sở Thu Nguyệt nhíu mày, hình như trong ấn tượng của nàng không có bài thơ này, chỉ là Sở Lưu Uyển vừa còn nói đến Lê Hoa, thật khiến nàng nhớ tới một bài thơ nổi tiếng, tên thì nàng không nhớ rõ, nhưng nghĩ thế nào cũng không phải là cái tên có vị ngôn tình như >.Đợi Ngọc Thiềm đem bài thơ > đến trước mắt Sở Thu Nguyệt, Sở Thu Nguyệt cũng cảm thấy nhưucs đầu…Bắc phong quyển địa bạch thảo chiết, hồ thiên bát nguyệt tức phi như nhất dạ xuân phong lai, thiên thụ vạn thụ lê hoa nhập châu liêm thấp la mạc, hồ cầu bất noãn cẩm khâm quân giác cung bất đắc khống, đô hộ thiết y lãnh do phân mộ tuyết hạ viên môn, phong xiết hồng kỳ đống bất liên chinh phu nam nhi lệ, khứ thì tuyết mãn thiên sơn lộ.Tạm DịchGió bấc cuốn mà bạch thảo gãy, Hồ Thiên tháng tám tức Phi như một đêm gió xuân ra, ngàn cây vạn cây Lê Hoa nhập bức rèm che ẩm ướt la màn, hồ cầu không ấm gấm khâm quân cung khảm sừng không được khống, đều hộ thiết y lạnh vẫn còn nhao Mộ Tuyết hạ viên môn, phong xiết hồng kỳ đông lạnh không thương chinh phu nước mắt đàn ông, đi lúc tuyết đầy Thiên Sơn đường.Tuy nhiên Sở Lưu Uyển đã xóa bỏ đi một chút, có thể là không nhớ rõ. Cuối cùng nàng không chỉ xóa bỏ, còn sửa lại phần cuối câu. Có thể là vì thi từ tống biệt có chút đột ngột, nhưng cho dù là vậy, câu “Đáng thương chinh phu nước mắt đàn ông” kia hiển nhiên là chuyển từ “Tướng quân tóc trắng nước mắt chinh phu”, đặt ở đây, cũng cổ quái vô cùng!Quả nhiên, Sở Lưu Uyển mở miệng nói “Câu cuối, cá nhân ta cùng mọi người đều cho rằng có chút khiếm khuyết. Kỳ thật xem ý cảnh bài thơ này, cảm giác như tống biệt, chỉ là ta chưa từng trải qua, toàn bộ chỉ là tưởng tượng, cho nên trước chỉ có thể như thế. Sau này có cơ hội, nhất định sẽ hoàn thiện tinh tế hơn.”Sở Thu Nguyệt gật đầu “Muội cũng muốn nói vậy. Chỉ là mấy câu trước đã rất hay rồi, cảm giác như biểu tỷ thực sự từng trải qua, giống như đã nhìn thấy bộ dáng tướng sĩ vất vả. Aiz, thực tế bốn câu trước, “Chợt như một đêm gió xuân ra, ngàn cây vạn cây Lê Hoa khai mở” thật sự được dùng rất hay.”Sở Lưu Uyển nhíu mày “Nhị đường muội cũng có phần hiểu biết đấy.”“Đâu có.” Sở Thu Nguyệt không có ý gì nói, “Muội chỉ là nhìn thấy người khác ghi, có thể đại khái nói một chút, nếu tự mình làm, chỉ sợ khó có thể hạ bút.”Sở Triều Sinh cũng nhận lấy tờ giấy kia nhìn nhìn, gật đầu “Câu thơ quả thật rất hay, chỉ ngoại trừ câu cuối có chút vấn đề, toàn bộ bài thơ cũng vì thế mà có chút thiếu gì đó, biểu đạt không đủ nguyên vẹn.”Anh hùng!Sở Thu Nguyệt thầm vỗ tay trong lòng, quả là công phu vô cùng, nhìn một cái đã ra vấn thật nàng học bài này đã qua nhiều năm, cũng chỉ là học từ giáo viên, chỉ là nàng không dụng công bằng Sở Xuân Nguyệt, trời sinh tính lười là nguyên nhân vô cùng quan trọng, mà bởi vì chính bản thân nàng nắm chắc, cũng khó tránh khổi có chút lười biếng, cũng là một nguyên như nàng không biết nguyên dạng của bài thơ này, chỉ sợ nàng cũng không nhìn ra vấn đề, chỉ có thể vỗ tay khen mặt Sở Lưu Uyển cứng lại, vẫn dùng lí do kia thoái thác “Vậy sao? Ha ha, chỉ sợ vì ta còn chưa tới biên giới rồi.”Nói vậy quả thật vẫn có chút gượng ép, nàng có thể miêu tả cảnh sống động như ậy, sao lại có lỗi như vậy được?Nhưng Sở Thu Nguyệt cũng không nói ra, những người khác cũng nghĩ không Lưu Uyển cười cười để Ngọc Thiêm đem bài thơ xuống, để mọi người ăn Lưu Sương bỗng nhiên nói “Cái này có là gì, tỷ tỷ nói là biên tắc, muội nghĩ, còn không phải là giáo úy Phiêu An? Hiện tại tin chiến thắng liên tiếp báo về, toàn bộ kinh thành ai mà không biết Phiêu An giáo úy năm gần mười bảy, dùng ngàn người đánh lại vạn người của địch? Người này ở biên giới, thanh danh ai mà không biết! Danh tiếng vô luận… Chưa kể đến gia thế của hắn, chỉ nói quân công của hắn, Hoàng Thượng cũng sẽ ban thưởng lớn cho hắn!”Sở Lưu Uyển ngẩn người, có chút bối rối nói “Muội nói gì vậy.”“Đại tỷ, tỷ đừng giả bộ, Phiêu An giáo úy muội cũng biết, trước khi hắn ra biên ải, chúng ta còn từng gặp hắn mấy lần… Hắn khí khái anh hùng mười phần, lớn lên lại đẹp mắt, chỉ là lạnh như băng, đối với ai cũng xa cách, đại tỷ tuổi này, tâm tư sao có thể không động tâm? Kỳ thật, nói thật, ai từng gặp hắn mà không động tâm… Muội trước đây cũng còn…” Sở Lưu Sương trêu chọc nói, không biết là thật tâm hay giả ý, “Bằng không đang êm đẹp, sao đại tỷ lại nghĩ tới biên tắc?”Sở Lưu Uyển không phản bác gì, gì Tương Tư lại mở miệng “Lưu Sương, ăn cơm của con đi. “Khí khái hào hùng thập phần, lớn lên lại đẹp mắt”, lời này là lời con nên nói sao? Cái gì mà con trước kia cũng từng… Mới mấy tuổi đầu, đã nghĩ nhiều như vậy!”Nhưng trong mắt lại có chút vui vẻ, xem ra đối với Phiêu An giáo úy kia cũng tán thưởng vô Lưu Sương thè lưỡi, không nói gì Thu Nguyệt không biết Phiêu An giáo úy là ai, chỉ mơ hồ biết là một thiếu tướng trẻ tuổi lợi hại, gia thế có vẻ không tệ, nhưng bây giờ nàng cũng không muốn quản nhiều chuyện không quan hệ với nàng như vậy, chỉ chuyển chủ đề hỏi Sở Lưu Uyển “Đại đường tỷ, không biết hôm qua tỷ tỷ của muội nói gì với tỷ? Rõ là buồn ngủ còn không chịu đi ngủ, còn đòi phải nói chuyện với tỷ cho bằng được, xem ra là có chuyện rất quan trọng.”Sở Lưu Uyển ngẩn người, cười nói “Không có gì, không có gì, muội ấy chỉ là nói chút chuyện thi ca với ta thôi.”“Vậy sao.” Sở Thu Nguyệt nhẹ gật đầu, trong nội tâm ngàn vạn lần không nhất cũng không chỉ có như thật Sở Lưu Uyển lại nói thật một qua Sở Xuân Nguyệt vất vả chờ lâu như vậy, rốt cục cũng đợi được đến lúc Sở Lưu Uyển về, cũng không để ý đến Sở Yên Ba cùng Sở Lưu Sương, trực tiếp tới tìm Sở Lưu Uyển. Sở Lưu Uyển thấy đại đường muội đến từ Lễ Thành này nhiệt tình như vậy, cho rằng đối phương cũng ngưỡng mộ mình, mặc dù có chút mệt mỏi, nhưng vẫn nhẫn nại dẫn đối phương đến gian phòng của biết vừa vào phòng, Sở Xuân Nguyệt bỗng nhiên mở miệng “Hello?”Sở Lưu Uyển vốn đang đốt đèn dầu, thấy nàng nói như vậy, tay run lên, suýt làm đổ buồn cười quay đầu nói “Đại đường muội, muội nói cái gì vậy?”Sở Xuân Nguyệt cười cười “Đừng giả vở. Xem thi từ ngươi viết ta cũng đã biết. Ngươi cũng giống ta, đều là xuyên không tới, hơn nữa nếu ta đoán không nhầm, chúng ta đều đến từ thế kỷ hai mươi mốt, nói không chừng là đến từ một quốc gia!”Sở Lưu Uyển nghiêng đầu, cũng không nói Xuân Nguyệt tiếp túc nói “Ai nha, coi như cũng là tìm được tổ chức! Ta mới tới đây không lâu, ít nhất cũng không lâu bằng ngươi, ngươi thật tốt đấy, bây giờ phong sinh thủy khởi, đáng thương là ta tới muội, bị ngươi chiếm trước tiên cơ, thi từ gì cũng đều dùng không đượ nữa, chỉ là, chúng ta coi như là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ rồi, về sau còn phải nhờ ngươi chỉ dẫn nhiều! Đồng chí tốt!”Một mình nàng ta cằn nhằn liên mien nói một tràng, mới phát hiện ra Sở Lưu Uyển cũng không giống như tiểu thuyết miêu tả, lập tức bỏ vẻ tiểu thư, tặng cho nàng một cái ôm tiêu chuẩn nhiệt tình sau đó nói “Người thân…!”. Mà là một bộ dáng không chút biểu tình ngồi trên ghế, thò tay khuấy bấc Xuân Nguyệt có chút bất mãn, chính mình nhiệt tình như vậy, đối phương lại lãnh đàm như may Sở Lưu Uyển vẫn mở miệng “Đường muội, ta cũng không nói, chuyện trước kia đều là chuyện cũ, nếu như không phải muội nhắc, ta đã sớm quên không còn một mảnh rồi.”Sở Xuân Nguyệt cười nói “Quên không còn một mảnh, ngươi còn có thể vác ra nhiều thi từ như vậy sao? Ta thấy ngươi nhớ rõ là đằng khác.”Sở Xuân Nguyệt tự cho là trêu chọc rất khéo rồi, lại khiến cho trong nội tâm Sở Lưu Uyển ngàn vạn khó có thể có thanh danh ngày hôm nay, Kinh Hoa có một không phai, còn không phải đều là nhờ copy thơ của cổ nhân? Chuyện này tối đa chỉ có thể ám chỉ một chút, cũng không thể nói rõ ra, hết lần này tới lần khác lại mọc ra một kẻ lỗ nói đùa kiểu này, quả thực cho rằng mọi người đều là người xuyên không, có thể nhanh chóng quen thuộc như thế sao?Trong lòng Sở Lưu Uyển thầm mắng Sở Xuân Nguyệt một vạn lần, nhưng vẫn cười nói “Ý của ta là, cuộc sống trước đây của ta, ta đã sớm quên rồi. Hiện giờ, ta là Sở Lưu Uyển, không phải người khác. Mà muội, chính là đại đường muội của ta, cũng không phải đồng chí gì.”Sở Xuân Nguyệt nghe hiểu, mất hứng nói “Ý của ngươi là, ngươi không muốn giúp ta?”Hừ, thoạt nhìn khách khí như vậy, kết quả lại nhỏ mọn thế đấy! Quả nhiên, nữ xứng chính là như thế… Kỳ thật nàng cũng không muốn tranh giành cái gì với nàng, Lưu Uyển lắc đầu, nói “Đương nhiên không phải ý này. Dù sao chúng ta cũng là quan hệ đường tỷ muội, ta cũng nên giúp muội, chỉ là không biết muội muốn làm gì? Ta có thể giúp gì cho muội?”

sổ tay sinh tồn ở cổ đại