Updated: mình đã xin được phép tác giả để dịch truyện này rồi ạ. Wow. Cún con chính là công trình ưng ý nhất của mình cho đến nay dù không phải là truyện có nhiều view nhất, mình đã đặt tất cả tâm huyết vào đó, edit từng câu một, dùng có lúc là 8-10 tiếng một ngày Truyện Đời Thực Cực Hay: Chị Dâu Tuyệt Vời Của Tôi - Những Câu Chuyện về Phụ nữ Việt Nam Hay NhấtMC Minh Ngọc diễn đọc---Những câu chuyện về Bởi vì tôi không có nhu cầu nuôi thêm một người bạn mới nào nữa.Nhưng không hiểu sao ngày hôm đó, có một cảm giác mãnh liệt thôi thúc tôi dừng chân trước cửa tiệm, bước đi một cách vô thức vào tiệm thú cưng. Bước chân của tôi ngoằn ngoèo trong ngôi tiệm cũ. C³: Cậu phải là của một mình tôi; C⁴: Liệu hai từ bạn thân có thể thỏa mãn; C⁵: Ấn tượng của Clara. Ngoại truyện 1; C⁶: Âm mưu, tình bạn thật sự (1) Ngoại truyện 2 (H nhẹ) C⁷: Lễ nguyệt tịch; C⁸: Âm mưu, tình bạn thật sự (2) C⁹: Âm mưu, tình bạn thật sự (3) Bạn đang đọc các phần “Ngoại truyện” của truyện “Câu chuyện đời tôi”, nếu bạn chưa đọc truyện “Câu chuyện đời tôi” thì có thể đọc ở đây: https://truyen-sex.com Trời Sài Gòn nắng như đổ lửa, cái nóng nôn nao người khiến một thằng cho dù đã sống ở Sài Gòn nhiều năm cũng cảm […] vic6. Chuyện đời tôi, bây giờ buồn lắm bạn ơi..tôi có người yêu si tiền hơn si tình. Em mơ nào nhà nào xe. Em mơ dệt mộng trời xa. Đêm đêm ao lụa mờ thành bà Hoàng thời tôi yêu, dứt tình đành bỏ đi xa. Mang cả tình tôi rao bán giữa chợ đời. không yêu mà đành lòng sao. Em đi làm vợ người ta, tham phú phụ bần. ôi tình mình sao bạc như vôi…Người ơi…! Chữ tình em đổi em trắng thành đen, bao năm tình nghĩa phai màu. Trôi theo con nước qua cầu. Nguời ơi, chữ tiền mua hạnh phúc được sao? Thời nay tình nghĩa đâu cần sao em đành lòng quá phủ xưa kia ai cũng nói mình đẹp đôi, cứ ngỡ ngày sau hai đứa thành vợ chồng nhưng nay tình đời đổi thay em mang chữ tiền đi xa còn tôi ở lại với chữ tình nghe sao đắng cay. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi - Tự Truyện Helen Keller - người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học Một trong những điều kì diệu nhất mà tạo hóa ban tặng cho con người là một đôi mắt sáng để nhìn và một đôi tai để cảm nhận những âm thanh của cuộc sống. Thế nhưng, không phải ai cũng có được điều may mắn đơn giản ấy. Helen Keller – một cô gái bị mất đi khả năng cảm nhận âm thanh, hình ảnh từ khi chưa được 2 tuổi đã vươn dậy mạnh mẽ và tạo nên những kỳ tích như thế nào, cùng đọc cuốn sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller. Tác giả cuốn Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen KellerNội dung sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen KellerNhững bất hạnh ấp đếnNgười giáo viên có ảnh hưởng đến cuộc đờiThành tựu phi thường của Helen KellerĐoạn trích đáng chú ý trong sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen KellerNhận xét về cuốn sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller Lời kếtCảm Nhận Của Độc Giả Câu Chuyện Đời Tôi là cuốn sách được viết bởi Helen Keller, một nũ văn sĩ, một nhà hoạt động xã hội và một diễn giả người Mỹ. Bà nổi tiếng trên khắp thế giới từ thế kỷ 20 vì là người khiếm thị, khiếm thính đầu tiên giành học vị cử nhân Nghệ Thuật. Vì những thành tích và đóng góp của bà cho nghệ thuật, Keller được tạp chí Time xếp vào danh sách 100 nhân vật tiêu biểu của thế kỷ 20. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller – người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học Sách hay nên đọc Review sách Không bao giờ thất bại tất cả chỉ là thử thách – cuốn tự truyện tuyệt vời mang tên Thành công Công ty phát hành Nhà Xuất Bản Kim Đồng Ngày xuất bản 2020-01-02 000000 Kích thước 13 x 19 cm Loại bìa Bìa mềm Số trang 200 Nhà xuất bản Nhà Xuất Bản Kim Đồng Nội dung sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller Những bất hạnh ấp đến Cuốn Câu Chuyện Đời Tôi kể lại hành trình sống và cố gắng của một cô gái phi thường. Khi chưa đầy 20 tháng tuổi, Helen Keller bị một cơn sốt viêm màng não quái ác cướp đi khả năng nghe, nhìn. Cô bé không thể nói được và cũng chẳng thế nhìn thầy điều gì. Kể lại trong cuốn tự truyện Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller, Helen gọi đó là “những bóng đen của tù ngục”, bà gào thét trong đầu “Ánh sáng! Hãy cho tôi ánh sáng!” nhưng đáp lại là sự nhẫn tâm khôn cùng của số phận. Người giáo viên có ảnh hưởng đến cuộc đời Cuộc đời Helen được tiếp thêm ánh sáng khi bà gặp được một cô giáo người Ái Nhĩ Lan. Tuy không thể giao tiếp như bình thường, Helen vẫn được cô giáo dạy dỗ và chỉ bảo với tình yêu nghề cháy bỏng. “Ngày quan trọng nhất mà tôi sẽ nhớ suốt đời là ngày cô giáo tôi, cô Anne Mansfield Sullivan, đến với tôi”. Cô Anne là giáo viên có kinh nghiệm dạy trẻ khiếm thị, cô đã đến tận nhà và nhận Helen làm học trò. Một thế giới đầy đủ sắc màu và âm thanh được mở ra từ ngày cô giáo Anne bước vào cuộc đời Helen. Vì không thể nói và viết như bình thường, Helen được cô Anne cho tiếp xúc với thế giới tri thức theo một cách khác biệt. Helen được chạm vào nước, được sờ vào những chú gà mới nở, được cảm nhận mùi thơm của những bông hoa, được nghe âm thanh của những chú bò chú ngựa trên đồng. Cô bé Helen ngày ấy được dạy dỗ để sử dụng từ ngữ miêu tả những cảm giác mình đang cảm thấy, được học trực tiếp từ môi trường xung quanh, được cô giảng giải cả những đề tài mà người ta cho là cấm kị. Cô luôn cố gắng dùng sự hiểu biết của mình để mang đến trong căn phòng tối tăm những sắc màu và âm thanh và ánh sáng rực rỡ nhất. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller – người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học Sách hay nên đọc Review sách Totto-chan bên cửa sổ – câu chuyện dễ thương nhưng vô cùng ý nghĩa về giáo dục trẻ em Thành tựu phi thường của Helen Keller Công sức dạy bảo của cô Anne và sự cố gắng phi thường của Helen đã đem về những trái ngọt xứng đáng. Sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller kể lại, Helen từ một bé gái mù và điếc đã có thể giao tiếp được bình thường và còn trở thành một nữ sinh xuất chúng. Được cô giáo khích lệ tinh thần học tập cấp tiếp và tự do biểu đạt, Helen Keller đã đỗ vào trường nữ sinh Cambridge rồi dự tuyển và đỗ vào đại học Radcliffe. Cô thể hiện tài năng của mình trong lĩnh vực sáng tác văn chương và sân khấu khiến nhiều người ngưỡng mộ. Tài năng và sức ảnh hưởng của Helen không chỉ dừng lại ở nước Mỹ mà còn gây ảnh hưởng trên toàn thế giới. Bà đi diễn thuyết ở 37 quốc gia, bà có mặt tại các bệnh viện để tiếp thêm nghị lực cho các binh lính bị thương trong hai cuộc chiến tranh thế giới. Vì những cố gắng vượt bậc của mình, Helen đã vinh dự được gặp nhiều tổng thống Mỹ, làm bạn với những nhà văn nổi tiếng thế giới, là tác giả của 13 cuốn sách và nhiều bài báo có giá trị. Đoạn trích đáng chú ý trong sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller “Em bắt đầu ngờ vực tất cả mọi hệ thống đặc biệt và phức tạp của giáo dục. Với em, dường như chúng được xây dựng trên giả thiết rằng mỗi đứa bé là một dạng ngốc nghếch phải được dạy cho cách suy nghĩ. Trong khi đó, nếu đứa bé được để cho tự do, nó sẽ suy nghĩ nhiều hơn, tốt hơn, nếu không phải là nhanh hơn. Cứ mặc cho nó lui tới tự do, cho nó chạm vào những đồ vật thật và kết hợp những ấn tượng của nó cho chính nó thay vì ngồi ở một cái bàn tròn nhỏ trong nhà hay làm một cái cầu vồng từ những giải giấy màu, hay trồng những cây rơm trong những bát cắm hoa.” “”Khi tôi học tập, tôi xây lên những tòa lâu đài không khí xinh đẹp nhất, mơ ước, mơ ước mãi. Niềm vui lớn nhất của điều này là viễn cảnh tôi có thể nói giống như những người khác. Một lần, rồi một lần nữa, chúng đã xoa dịu mọi gian lao và biến mọi thất bại thành một niềm khích lệ để tôi có thể cố gắng nhiều hơn vào lần tới. Vì thế, tôi muốn nói với những ai đang học nói và những ai đang dạy dỗ họ Hãy vui vẻ lên đi! Đừng nghĩ tới những thất bại của ngày hôm nay; mà hãy nghĩ tới thành công có thể tới vào ngày mai. Các bạn đã tự nhận lấy một công việc khó khăn, nhưng các bạn sẽ thành công nếu các bạn kiên trì và các bạn sẽ tìm thấy niềm vui trong việc chinh phục những chướng ngai.” Trích “Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller“ Nhận xét về cuốn sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller Xuất phát điểm ở vạch số 0 là điều quá xa xỉ với Helen Keller. Có thể nói, bà xuất phát ở vạch số âm, dẫu vậy, những điều bà làm được khi vượt lên số phận lại quá đỗi phi thường. Cái làm chúng ta ngưỡng mộ không chỉ là tài năng, là nỗ lực của Helen mà còn là phong cách sống, là cách bà đối mặt với sóng gió và biết ơn những gì cuộc sống mang lại. Review sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller – người mù và điếc đầu tiên có bằng đại học “Tính cách không thể phát triển một cách dễ dàng trong bình lặng. Chỉ qua thử thách và gian khổ, tâm hồn ta mới trở nên mạnh mẽ hơn, hoài bão hình thành, công thành danh tựu.” Sách Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller cũng cho chúng ta những bài học về cách giáo dục, nuôi dưỡng trái tim và tâm hồn của một đứa trẻ. Chúng cần được tự do làm điều mình muốn, được cảm nhận cuộc sống bằng tất cả các giác quan và phát huy tối đa những khả năng tiềm ẩn của mình. Những bậc cha mẹ, những nhà giáo dục hãy chọn đúng cách dạy dỗ để mỗi đứa trẻ đều được học hỏi trong tình yêu thương. “Tất cả những gì tốt đẹp trong tôi đều thuộc về cô – không một tài năng, một khát khao hay một niềm vui nào trong tôi mà lại không được đánh thức bởi cái chạm đầy tình thương mến của cô.” Lời kết Những giá trị của cuốn Câu Chuyện Đời Tôi – Tự Truyện Helen Keller vượt xa việc kể lại các dấu mốc trong cuộc đời Helen, sách đã truyền cho biết bao thế hệ khát khao sống đẹp, sống cống hiến và vượt lên trên những nghịch cảnh của số phận. Đọc sách để thấm vào trong mình một câu chuyện về tri thức và nhân cách được gieo trồng bởi tình yêu thương. Sách hay nên đọc Review sách Hạnh Phúc Là… – mỗi trang sách là một món quà của cuộc sống Cảm Nhận Của Độc Giả Làm vợ Nghệ thuật làm dâuNghệ thuật làm vợChuyện tình yêuBí mật phòng theTruyện dài kỳTâm sự Video chọn lọc 4 nhóm thực phẩm không thể thiếu để cơ thể khỏe mạnh Những vấn đề nhạy cảm nói ra thấy xấu hổ khi vợ chồng làm chuyện ấy sau sinh 5 món trà ngon mát cho mùa hè đồng thời giúp detox cơ thể hiệu quả Bác sĩ chỉ ra 4 loại trà giải nhiệt, phòng bệnh vào mùa hè Trước khi lâm trận, nam giới dùng 1 trong 6 đồ uống này giúp trụ lâu gấp đôi, phụ nữ liệu có thích... 5 thời điểm uống mật ong tốt nhất cho sức khỏe Đàn ông nên ăn gì để sung mãn trước cuộc yêu’ Bị chồng “chê” không làm gì trong nhà, cô vợ cao tay đáp trả 6 loại thực phẩm ăn sáng giúp bạn tăng cường hiệu quả chống nắng Vì sao ăn trứng bảo quản lạnh tốt hơn trứng thường? Video Sàm sỡ cô gái, nam thanh niên nhận cái kết không thể đau hơn Clip Ông phản ứng cực nhanh, cứu cháu thoát nguy hiểm trong thang máy 5 thói quen ăn sáng có hại cho sức khỏe 5 cung Hoàng đạo sở hữu IQ cao, thông minh nhạy bén đặc biệt trong công việc Thoại phim VTV khiến khán giả rơi nước mắt Ông chồng từng trốn ân ái với vợ hóa ra có tâm sự thầm... Những tác hại đáng sợ của mì gói, thích đến mấy cũng không nên ăn nhiều Clip Thi sát hạch lái xe, cụ bà đạp nhầm chân ga và cái kết 10 thói quen vô tình khiến làn da bị lão hoá, chị em không bỏ ngay bảo sao trông già trước tuổi Khám phá 6 ngọn núi khổng lồ, cao nhất trong từng châu lục Ngoại Truyện Nếu Tôi Thật Lòng Tác giả Thư NghiThể loại Hiện đại, Hắc bang, Cảm động, SENguồn dài 11 chương + NTTrạng thái Full ♐ Mục lục Năm 2009, câu chuyện của sáu năm sau. Lần đầu tiên gặp Triệu Mai, Cao Dương đã chú ý đặc biệt đến cô, nhưng anh không hề trông mong hai người phát triển mối quan hệ trong tương lai. Đó là buổi lễ kỷ niệm hai mươi năm thành lập công ty Mỹ Nhạc ở Trung Quốc. Để triển khai hoạt động quan trọng mỗi năm tổ chức một lần này, cả công ty đều bận tối mắt tối mũi. Là giám đốc bộ phận PR của Mỹ Nhạc, nếu Cao Dương nhớ không nhầm, hình như anh nửa tháng nay không có một giấc ngủ ngon lành. PR chữ cái viết tắt của từ “Public Relations”, nghĩa là quan hệ công chúng Vô số ngày nhốn nháo bận rộn trôi qua, cuối cùng cũng đến buổi tối cuối cùng. CEO của tập đoàn Mỹ Nhạc từ Mỹ bay sang Trung Quốc đích thân đọc diễn văn chúc mừng. Buổi lễ kỷ niệm kết thúc ở nhà hát Bảo Lợi với màn biểu diễn âm nhạc tốn kém. Đến đúng tám giờ tối, buổi hòa nhạc bắt đầu, tâm hồn đang treo lơ lửng của Cao Dương mới hơi nhẹ nhõm. Bây giờ anh mới có thời gian về phòng nghỉ uống hớp nước. Anh rút máy ảnh, định ghi vài hình ảnh lưu lại trong cuốn niên giám của công ty. Lúc này, trên sân khấu vang lên tiếng đàn violon réo rắt, tiếp theo là tiếng đàn piano du dương như tiếng nước chảy, hòa cùng tiếng violon tạo thành âm sắc hoa lệ. Cao Dương đứng ở hành lang, anh giơ máy ảnh nỗ lực tìm kiếm góc chụp tốt nhất, ống kính máy ảnh mang theo ánh mắt của anh từ từ dịch chuyển về sân khấu sáng chói, đột nhiên dừng lại ở cây đàn piano đang diễn tấu trên sân khấu. Cao Dương rời mắt khỏi chiếc máy ảnh, anh nhìn chăm chú người ngồi sau cây đàn piano, dường như quên cả hô hấp. Ngắm nhìn một lát, Cao Dương mới thở hắt ra một hơi, anh không kìm được lại thu hình ảnh lại gần, đồng thời chụp lia lịa. Sau buổi hòa nhạc, Cao Dương xem tờ danh sách chương trình, anh thấy một cái tên không thể bình thường hơn Triệu Mai. Tư liệu của công ty cho biết, cô vừa từ châu Âu về nước cách đây không lâu, hiện giảng dạy tại Học viện âm nhạc. Buổi tối hôm nay, cô xuất hiện trên sân khấu với tư cách khách mời biểu diễn. Buổi lễ kết thúc, Cao Dương cho cấp dưới nghỉ phép năm, còn anh ở lại giải quyết hậu sự. Trợ lý của anh từ bên ngoài quay về, bỏ một tập ảnh lên bàn làm việc của anh “Sếp, công ty in ấn vừa gửi đến, em ký nhận giúp anh.” Cao Dương rời mắt khỏi màn hình vi tính, thờ ơ liếc qua tập ảnh. Sau đó, anh lập tức mở ngăn kéo, bỏ cả tập ảnh vào trong. Người trợ lý ghé sát mặt anh, cười híp mắt “Sao anh phải chột dạ, cô gái trong ảnh là ai vậy?” Cao Dương đẩy trán cô ta “Đi, đi chỗ khác, giờ làm việc không được hỏi vấn đề riêng tư, cô mau đi làm việc đi!” Người trợ lý không chịu buông tha Cao Dương, cười hì hì “Là bạn gái của anh đúng không? Chị ấy xinh phết, chúc mừng anh Ngự đệ, anh Ngự đệ cũng có diễm phúc đấy chứ!” Cao Dương lập tức ngậm miệng, bỏ ngoài tai thái độ bất kính của người trợ lý. Nhắc đến bộ phận PR, ngoài giám đốc Cao Dương, những người khác đều là các cô gái xinh đẹp. Cộng cả trợ lý của Cao Dương, bộ phận PR có đúng bảy người, nên được người trong công ty hà khắc gọi là “Động Bàn tơ”. Là người đàn ông duy nhất, Cao Dương đương nhiên có biệt danh “Đường Tăng”. Động Bàn tơ của bảy yêu tinh nhền nhện trong tác phẩm Tây Du Ký Cao Dương bất đắc dĩ bày ra bộ dạng của cấp trên, đuổi người trợ lý đi chỗ khác. Sau đó, anh mới mở ngăn kéo, rút một tấm ảnh ra ngắm. Cô gái trong ảnh mặc bộ váy dạ hội dài màu đen, tóc buộc cao trên đỉnh đầu. Ngũ quan của cô không phải đẹp khuynh thành, mà là diện mạo tương đối truyền thống. Cô có gương mặt tròn tròn nhỏ nhắn, đôi môi mọng đỏ, khóe môi trên hơi vểnh lên. Mỗi khi cô chuyên tâm vào phím đàn trắng đen dưới ngón tay, cô để lộ một chút răng trắng, khiến cô tỏa ra khí chất hồn nhiên. Nhưng ấn tượng nhất là đôi mắt đặc biệt của cô, đôi mắt phản ánh một sự trưởng thành không cân xứng với dung mạo của cô. Khi cô vô tình nhìn vào ống kính, dưới cặp lông mi dài là ánh mắt ẩn chứa hồi ức vô tận, làm cô phảng phất như lạc vào một thế giới khác. Ở buổi hòa nhạc, Cao Dương đã bị hút hồn bởi đôi mắt của Triệu Mai. Sau khi ngắm kỹ từng tấm ảnh, Cao Dương thở dài một tiếng, bỏ cả tập ảnh vào góc sâu nhất trong ngăn kéo. Người phụ nữ như cô, không biết tương lai sẽ rơi vào nhà nào, nhưng có một điều chắc chắn không thuộc về người làm công ăn lương bình thường, ngày ngày đầu tắt mặt tối vì chuyện nhà cửa xe cộ như anh. Tuy Cao Dương luôn đánh giá cao bản thân, nhưng anh cũng biết tự lượng sức mình. Những ngày sau đó, anh không còn nghĩ đến cô gái kia, tiếp tục cai quản “Động Bàn tơ” của anh, tiếp tục công việc của một giám đốc bộ phận PR. Cao Dương không bao giờ ngờ tới, anh có cơ hội gặp lại người tình trong mộng của anh. Vào một buổi tối ngày cuối tuần, Cao Dương và mấy người bạn ngoại tỉnh vừa đến Bắc Kinh tới một quán bar giải khuây. Trong lúc đi nhà vệ sinh, anh tình cờ nhìn thấy Triệu Mai. Triệu Mai ngồi trước quầy bar, mái tóc dài xoăn từng lọn của cô xõa xuống bờ vai, cô diện một chiếc áo sơ mi màu trắng mỏng bó sát người, quần jeans trắng ôm cặp chân dài thon thả. Người đàn ông ngồi bên cạnh có lẽ là bạn của cô, cô đang nghiêng đầu cười với anh ta, khuyên tai nụ bằng kim cương lấp lánh dưới ánh đèn. Đôi chân Cao Dương như bị chôn chặt dưới nền nhà, không thể di chuyển dù chỉ một bước. Anh thật sự thích khí chất thoải mái phóng khoáng độc đáo của cô, một vẻ đẹp tự nhiên khó xuất hiện ở những cô gái làm việc trong văn phòng. Cao Dương ngập ngừng giữa nhà vệ sinh và quầy bar một lúc. Sau đó anh nuốt nước bọt, chếnh choáng đi về phía cô. “Triệu Mai…” Cao Dương gọi thẳng tên cô. Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của đối phương, anh lập tức đổi cách xưng hô “Triệu tiểu thư, chào cô!” Triệu Mai chỉ nhìn anh mà không lên tiếng, nhưng vẻ mặt cô rõ ràng muốn hỏi “Anh là ai?” Cao Dương từ trước đến nay gặp không ít cảnh tượng hoành tráng, nhưng vào lúc này anh căng thẳng đến mức cổ họng khô rát, lời nói cũng không được rành mạch “Tôi xin lỗi…tôi hơi thất thố. Chuyện là thế này…tháng trước cô từng biểu diễn cho công ty chúng tôi…Tôi họ Cao, Cao Dương.” Triệu Mai hơi nhíu mày, cố gắng nhớ điều gì đó. Sau đó cô cười “À, tôi nhớ ra rồi, có người từng nói với tôi về anh.” Cô nháy mắt tinh nghịch “Tôi còn tưởng anh họ Đường…bọn họ đều gọi anh là Đường Tăng.” Bạn của Triệu Mai đưa mắt nhìn Cao Dương, anh ta mím môi cũng không thể nhịn cười. Tuy nhiên anh ta lịch sự lập tức quay mặt đi chỗ khác. Cao Dương hơi đỏ mặt. Tình huống này, theo cách nói của người trợ lý, anh đã bị người ta “trêu ghẹo”. Nhưng từ đáy lòng, anh hưởng thụ cảm giác bị trêu chọc này. Một điều Cao Dương không ngờ tới, Triệu Mai lại là người hòa đồng bình dị. Anh tưởng cô là một nghệ sỹ cao ngạo không nhiễm khói nhân gian, anh không bao giờ nghĩ cô lại hoạt bát thân thiện như vậy. Sau đó Cao Dương rơi vào trạng thái im lặng, bởi vì anh không biết tiếp tục câu chuyện như thế nào. Trước đây, anh chưa bao giờ tưởng tượng anh cũng có lúc phản ứng chậm như lúc này. Cuối cùng vẫn là Triệu Mai mở miệng trước “Cùng uống một ly nhé, tôi mời anh.” Cao Dương bấy giờ mới định thần, anh vội đáp “Để tôi mời, tôi mời.” Triệu Mai mỉm cười gật đầu. Người bạn của cô đứng dậy nhường chỗ cho anh rồi ngồi xuống vị trí bên cạnh. Cao Dương cảm thấy không thỏa đáng, anh vội lên tiếng xin lỗi “Tôi xin lỗi đã làm phiền.” Người đàn ông đó nâng ly rượu mỉm cười, ra hiệu anh cứ tự nhiên. Cao Dương không khách sáo ngồi xuống. Triệu Mai giới thiệu bạn của cô với Cao Dương. Người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, có đôi mắt biết cười. Anh bắt tay Cao Dương, lịch sự giới thiệu “Trình Duệ Mẫn.” Cao Dương theo phản xạ nghề nghiệp cũng bắt tay Trình Duệ Mẫn và giới thiệu tên mình. Đồng thời, anh cũng ngầm so sánh bản thân với đối phương, trong lòng anh có cảm giác bản thân kém đối phương. Trình Duệ Mẫn dường như nhìn thấu tâm tư của Cao Dương, anh chỉ nói một câu “Tôi là anh trai của Triệu Mai, đây là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau kể từ khi cô ấy về nước.” Tâm trạng của Cao Dương tốt hẳn, anh chẳng bận tâm tại sao anh trai của Triệu Mai lại mang họ Trình. Anh giơ tay gọi người phục vụ lấy cho hai người đàn ông hai ly brandi, còn Triệu Mai là một ly Tequila. Dáng vẻ uống rượu của cô khiến Cao Dương mê đắm, có chút gì đó suồng sã ngỗ ngược nhưng không hề khiến người đối diện cảm thấy quá đáng. Ba người nói hết chuyện này đến chuyện khác, từ đề tài mùa hè năm kia nhiệt độ ở châu Âu đột ngột tăng cao đến động đất lớn ở Tứ Xuyên năm ngoái, hầu hết đều do Triệu Mai gợi chuyện. Tin tức duy nhất Cao Dương quan tâm, là nguyên nhân Triệu Mai về nước. Cô nói, cô bỏ sự nghiệp ở nước ngoài vội vàng trở về Trung Quốc do tình hình sức khỏe của mẹ cô có vấn đề. Ngồi bên cạnh Triệu Mai, Cao Dương cảm thấy đầu óc anh hơi choáng váng, giống như quán bar không đủ dưỡng khí, đặc biệt mũi anh ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng, như nơi tỏa ra mùi hương đó có sinh mệnh của anh, mùi hương vương vấn, từ từ thâm nhập vào trái tim anh. Khi tan cuộc, Cao Dương tranh trả tiền nhưng cuối cùng vẫn chịu thua Trình Duệ Mẫn. Anh chỉ còn cách buông tay để Trình Duệ Mẫn thanh toán, đồng thời mở to mắt nhìn hai người bọn họ rời khỏi quán bar. Triệu Mai không chào tạm biệt Cao Dương, xem ra cô không có ý gặp lại anh. Buổi tối hôm đó, biểu hiện của Cao Dương hoàn toàn khác thường, anh uống say khướt, bạn bè đưa anh về nhà, đêm tháng tư gió xuân mát lạnh, mọi người chỉ nghe thấy anh không ngừng lải nhải. Để ý kỹ, hóa ra anh đang đọc bài thơ cổ “Cửu ca” “Quân tư ngã hề bất đắc nhàn. Sơn trung nhân hề phương đỗ khổ…” Dịch nghĩa Em có nhớ tôi? Lẽ nào không rảnh đến đây. Người trên núi như cây đỗ hành thơm ngát Bộ dạng của Cao Dương sau lần uống rượu đó trở thành chuyện cười, bị bạn bè châm chọc suốt một thời gian dài. Dù là người trên núi như cây đỗ hành thơm ngát, cuối cùng vẫn chỉ là hoa trong gương, ánh trăng trong nước, không thể thành sự thật. Mấy đêm liền, Cao dương đều gặp một hình bóng mặc áo sơ mi trắng trong giấc mộng. Rất lâu sau này, thỉnh thoảng nhớ đến bộ dạng thất thố của mình buổi tối hôm đó, Cao Dương vẫn cảm thấy không thể tin nổi. Anh không hiểu tại sao, anh nhớ mãi không quên người phụ nữ anh mới chỉ gặp hai lần. Anh chỉ nhớ, khi cô quay đầu mỉm cười với anh, anh không sững sờ như lần đầu tiên, nhưng tim anh đập mạnh, rồi nhức mỏi một cách lạ thường. Là rượu, nhất định do anh uống nhiều rượu nên mới có cảm giác đó. Cuối cùng anh cũng tìm lý do biện minh cho bản thân. Công ty Mỹ Nhạc có bốn người được gọi là “Tứ đại công tử”, tất nhiên đây là những người đàn ông độc thân phong lưu có điều kiện tương đối tốt. Mấy người kia đúng là xứng với danh xưng, chỉ duy nhất Cao Dương thêm vào cho đủ quân số, miễn cưỡng được xếp vào đội ngũ “hào phóng phong lưu”. Nhưng ai có thể ngờ, anh cũng có ngày bị người khác không thèm để ý? Cuối tháng 4, nhiệt độ bắt đầu tăng dần, mùa xuân ngắn ngủi của năm 2009 ở Bắc Kinh đã kết thúc. Đầu tháng là cuộc họp thường kỳ của bộ phận PR, Cao Dương như thường lệ ngồi chờ sẵn ở phòng hội nghị, đợi cấp dưới tập trung đông đủ. Phòng họp không lớn lắm, chỉ một lúc đã đầy người. Xung quanh Cao Dương, trang phục của các nữ đồng nghiệp rực rỡ sắc màu, bên tai là tiếng nói cười giòn giã, mùi nước hoa các loại xộc vào mũi. Không hiểu tại sao anh đột nhiên nhớ tới chiếc áo sơ mi trắng của Triệu Mai, và mùi hương nhè nhẹ khi có khi không tỏa ra từ người cô. Giây phút đó, anh hoàn toàn chìm đắm trong hồi ức, quên hết mọi việc xung quanh. Cuộc họp kết thúc, Cao Dương vội vàng đi thang máy xuống tầng một. Ngay bên cạnh công ty là Bách hóa Thái Bình Dương. Anh hỏi cô nhân viên ở quầy bán nước hoa “Có một loại nước hoa, ngửi như mùi hương hoa nhài, là nhãn hiệu gì vậy?” Cô nhân viên đưa mấy loại cho Cao Dương, anh lần lượt cầm lên ngửi thử, hình như không giống lắm. Đến khi cô nhân viên lấy ra một cái lọ dẹt, hình dáng giống chai rượu bạc đám đàn ông cao bồi miền Tây hay mang bên mình, dung dịch màu hổ phách được phun ra, một mùi hương quen thuộc bao vây Cao Dương, anh xúc động đập tay xuống tủ kính “Chính là nó!” Cô nhân viên được dịp khen ngợi “Anh đúng là sành thật đấy, đây là nhãn hiệu cao cấp trên thế giới, Diorssimo dùng làm quà tặng là thích hợp nhất, anh lấy một chai chứ ạ?” Cao Dương xách một cái túi nhỏ của Dior quay về văn phòng. Anh ngồi ngây người một lúc, cuối cùng gượng cười một tiếng. Cao Dương mở ngăn kéo bỏ túi nước hoa vào trong, bởi vì anh chợt nhớ ra, anh không có số điện thoại của Triệu Mai. Nếu anh cố ý đi tìm cô, thế nào cũng tìm được, nhưng chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh tặng cô quà thì có thể giải quyết vấn đề gì? Thế là lọ nước hoa cao cấp nhãn hiệu nổi tiếng thế giới đành phải tủi thân nằm trong ngăn kéo của Cao Dương một thời gian dài, lâu đến mức anh quên mất chuyện đó. Cao Dương ép bản thân quên đi cuộc gặp gỡ với Triệu Mai. Nhiều năm lăn lộn trong nghề đã dạy anh không nên có tham vọng quá xa vời về những thứ ngoài khả năng, bất luận là chức vị, là nhà cửa, xe cộ hay tình cảm. Thế nhưng vào buổi trưa một ngày thứ bảy, Cao Dương gặp lại Triệu Mai ở siêu thị Gia Lạc Phúc gần Trung tâm triển lãm quốc tế. Lần này, Cao Dương không thể không tin, trên đời này tồn tại thứ gọi là duyên số. Lúc Cao Dương nhìn thấy Triệu Mai, cô đang đứng trước quầy hoa, quay lưng về phía anh, cô chuyên tâm chọn hoa tươi bày ở cửa siêu thị. Cạnh chân cô đặt một cái túi nylon của siêu thị. Cô chọn hai bó hoa hồng trắng và hoa cúc rất lớn, gần như che khuất người cô. Sau khi thanh toán, cô khệ nệ ôm hoa tươi và xách túi nylon đi ra ngoài cửa. Hôm nay, Triệu Mai vận bộ váy dài màu xanh xám, dưới gấu váy mềm mại là đôi bàn chân xinh xắn của cô, cô đi một đôi giày da màu tím tinh xảo. Cao Dương do dự một lát rồi đi theo Triệu Mai như bị ma ám. Triệu Mai không để ý đến người ở phía sau, cô đứng bên lề đường bắt taxi. Thế nhưng thời điểm này, Trung tâm triển lãm quốc tế đang có buổi triển lãm quy mô lớn một năm tổ chức một lần, người ra vào tấp nập. Muốn đón taxi cần phải nhanh chân nhanh tay kiêm mặt dầy. Triệu Mai rõ ràng không thạo mấy trò này, mấy lần cô vẫy tay, xe taxi dừng lại nhưng đều bị người ở bên cạnh xông đến cướp mất. Dòng người đẩy cô từ đông sang tây, cô ôm chặt bó hoa, thần sắc lộ vẻ bất lực. Cao Dương ngập ngừng hồi lâu, cuối cùng cũng lấy hết dũng khí tiến lại gần Triệu Mai “Để tôi tiễn cô.” Triệu Mai giật mình, quay sang nhìn Cao Dương. Cô hơi kinh ngạc, sau đó dường như nhớ ra điều gì, cô thở phào nhẹ nhõm và mỉm cười “Là anh à, tình cờ thật đấy.” Nụ cười của cô khiến Cao Dương cảm thấy được an ủi, dù thế nào, cô vẫn nhớ đến anh. “Cô đi đâu vậy? Để tôi đưa cô đi!” Anh nói. Triệu Mai lắc đầu “Cám ơn anh, không cần đâu ạ. Nơi tôi đi xa lắm, không cần làm phiền anh.” Buổi trưa tháng năm, tuy thời tiết không quá nóng nhưng trán Triệu Mai đổ đầy mồ hôi, mấy giọt mồ hôi chảy xuống lông mày, gương mặt cô đỏ ửng. Cao Dương hơi xót xa khi thấy bộ dạng vất vả của cô. Không đợi cô từ chối, anh cầm túi nylon trong tay cô rồi quay người “Xe ở đằng kia, cô hãy đi theo tôi.” Mãi tới lúc lên xe, Triệu Mai vẫn còn khách sáo “Làm phiền anh quá, hay là anh đưa tôi đến chỗ nào dễ bắt taxi là được.” Cao Dương không đáp lời cô, anh hỏi thẳng “Địa chỉ?” “Gì cơ?” Triệu Mai quay sang hỏi. “Cô định đi đâu? Đi thăm bạn phải không?” Gương mặt Triệu Mai hơi u ám, cô cúi đầu vân vê cánh hoa, không trả lời câu hỏi của Cao Dương. Cao Dương lập tức nhận ra anh đã lỡ lời. Bây giờ không phải là mùa hoa cúc, hoa trong tay cô đều là màu trắng, như vậy chỉ có một khả năng, cô đi thăm một người đã khuất. Anh lập tức xin lỗi “Tôi xin lỗi.” Triệu Mai lắc đầu, một lát sau mới nói “Anh nói không sai, đúng vậy, tôi đi thăm bạn, hôm nay là ngày giỗ của anh ấy, tôi đi thăm anh ấy.” Cao Dương lặp lại “Tôi xin lỗi.” Triệu Mai nhướng mắt nhìn anh, cô cười “Anh cũng khách sáo quá.” Cao Dương không dám nói năng bừa bãi, anh đánh trống lảng “Đi về hướng Tây?” “Đúng vậy, nghĩa trang Phúc Điền ở Tây Sơn.” Xe đi về phía tây rồi lại chuyển sang hướng bắc, nhà cao tầng ở hai bên đường ngày càng thưa thớt, thỉnh thoảng xuất hiện những khu kiến trúc cũ kỹ. Trước mặt đều là không gian rộng lớn với rừng cây xanh mướt, khác hoàn toàn khu vực đông bắc của Bắc Kinh tập trung đông dân cư. Trên đường đi, hai người đều không mở miệng, bởi vì thần sắc Triệu Mai đăm chiêu ủ dột, Cao Dương biết cô không có tâm trạng trò chuyện, anh chỉ còn cách chuyên tâm lái xe. Đây là lần đầu tiên Cao Dương tới một nghĩa trang nằm ngay dưới chân núi, bốn bề đặc biệt yên tĩnh. Ánh nắng buổi chiều rọi qua từng phiến lá chiếu xuống thảm cỏ dày, xung quanh tĩnh mịch đến mức chỉ có tiếng gió thổi xào xạc. Triệu Mai ôm hoa xuống xe, cô đi một đoạn rồi quay lại nói với Cao Dương “Có lẽ tôi sẽ ở lại đây một lúc lâu, anh cứ về trước đi, tôi sẽ tìm cơ hội cám ơn anh sau!” Thái độ của cô xa cách hẳn, từng câu từng chữ khách sáo và lịch sự khiến Cao Dương cảm thấy rất buồn. Triệu Mai bây giờ và cô gái hoạt bát sôi nổi ở quán bar như hai người xa lạ. Cao Dương đút tay vào túi quần, trả lời lạnh nhạt “Lần đầu tiên tôi đến nơi này, nhân tiện đi dạo quanh một vòng, cô cứ tự nhiên đi.” Triệu Mai gật đầu, không nói thêm một lời nào, quay người đi vào trong nghĩa trang. Thái độ dứt khoát của cô khiến Cao Dương nghẹn giọng, anh quay về xe ô tô, anh muốn lái xe bỏ đi ngay lập tức. Về chuyện làm thế nào từ nơi hoang vu này quay về thành phố, đó là việc của Triệu Mai, không liên quan gì đến anh. Nhưng khi vặn chìa khóa nổ máy, Cao Dương đột nhiên nhớ tới buổi tối hai người gặp nhau, lúc cô trêu chọc anh là Đường Tăng, khóe mắt cô cong cong tạo ra vẻ phong tình đặc biệt. Tim Cao Dương mềm hẳn, tinh thần không đạt mục đích không chịu buông xuôi của ngày thường được dịp phát huy tác dụng. Anh tắt máy, quyết tâm đợi Triệu Mai đến cùng, dù mất đứt một ngày. Nghĩa trang Phúc Điền có nhiều nhân vật nổi tiếng yên nghỉ, đếm từng ngôi mộ cũng có thể giết thời gian. Đến khi Cao Dương cảm thấy vừa nóng vừa khát đến mức sắp không chịu đựng nổi, anh mới nhìn thấy Triệu Mai cúi thấp đầu từ từ tiến lại gần. “Hi!” Cao Dương lên tiếng trước. Triệu Mai ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt cô lộ vẻ kinh ngạc “Anh vẫn còn ở đây à?” “Ừ.” Cao Dương không định làm bộ làm tịch “Tôi đợi cô cùng về thành phố.” Triệu Mai hạ thấp mi mắt, hàng lông mi dày của cô động nhẹ, cuối cùng cô nói khẽ “Cám ơn anh.” Trên đường về thành phố, Triệu Mai tiếp tục im lặng, cô tì cằm vào cửa sổ, lặng lẽ ngắm cảnh vật được nhuộm ánh hoàng hôn ở bên ngoài. Cao Dương định giơ tay sờ vào người cô, nhưng anh không đủ dũng khí, lại rút tay về đặt lên vô lăng. Anh thờ ơ đề nghị “Tối nay cô có hẹn không? Tìm một nơi cùng ăn cơm nhé.” Triệu Mai quay lại nhìn anh, sau đó gật đầu “Được.” Câu trả lời dứt khoát của cô khiến Cao Dương kinh ngạc, anh vốn chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối. Triệu Mai miễn cưỡng giải thích “Tôi không muốn về nhà với bộ dạng này, bố mẹ tôi sẽ lo lắng.” Cao Dương đưa Triệu Mai đến một nhà hàng tư nhân nổi tiếng nằm sâu trong ngõ nhỏ gần Thập Sát Hải. Sân nhỏ ở phía sau bắc nhiều giá gỗ, bên trên phủ đầy hoa trà. Lúc đi ngang qua, thế nào cũng có cánh hoa trắng bay ngang vai, bốn bề đều có mùi thơm dìu dịu. Triệu Mai tỏ ra rất thích nơi này, sau khi đi nhà vệ sinh rửa tay, thần sắc cô khá hơn nhiều. Gương mặt cô vừa được rửa sạch sẽ khôi phục lại dáng vẻ như trong ký ức của Cao Dương. Trong lúc đợi thức ăn, Cao Dương tìm một số đề tài không quan trọng hỏi cô “Công việc ở trong nước, cô có thích ứng không?” “Không tốt lắm.” Triệu Mai lắc đầu “Mối quan hệ giữa con người với con người quá phức tạp, tôi gần như không thể ứng phó.” “Ai mới về nước cũng vậy cả, lúc tôi vừa từ Australia trở về, tôi hận đến mức không thể xách hành lý quay lại nơi đó ngay lập tức. Chỉ cần sau ba tháng, nhiều nhất là nửa năm, cô sẽ thích ứng thôi.” Triệu Mai lên tiếng “Hy vọng như lời anh nói.” Cao Dương lại không biết nói gì, chỉ ngắm cô không chán gương mặt thanh tú, tóc dài buộc ra sau, cách trang điểm trưởng thành, nhưng trên mặt có vẻ trẻ con và ngây thơ. Bên cạnh là một bể cá xây dưới đất, trong không khí tĩnh lặng có thể nghe thấy tiếng bong bóng nước. Cao Dương ngẩn ngơ, tựa như hoàn toàn thoát khỏi hiện thực. “Triệu Mai.” Anh hơi lúng túng “Một người đẹp như cô đi làm cô giáo, liệu có học sinh yêu thầm cô không?” Triệu Mai chống tay vào trán bật cười “Ôi trời, học sinh bây giờ trưởng thành sớm, tầm mắt cao lắm. Thầy cô đều là đồ cổ, không lọt vào mắt bọn trẻ đâu.” “Tôi không tin.” Cao Dương làm ra vẻ thần bí ghé sát vào mặt cô “Nói cho cô một bí mật, mối tình đầu của tôi là cô giáo tiếng Anh thời cấp ba đấy.” Triệu Mai nâng ly rượu vang, như vô tình nhưng vừa vặn chặn đứng ý đồ thân mật của Cao Dương. Cô nhướng mắt dò xét anh qua ly rượu sóng sánh. “Tôi kể cho anh nghe một chuyện cười gần đây của tôi”, cô nói “Một học sinh nam mới năm thứ nhất hôm trước đến chỗ tôi mượn đĩa nhạc…” “Cậu ta nói yêu cô?” “Yêu anh thì có.” Triệu Mai bị chọc cười, để lộ hàm răng đều và trắng “Tôi đưa cho cậu ta đĩa nhạc, nhưng tìm mãi không thấy bao đựng. Sau đó tôi buột miệng hỏi một câu “Tôi hết bao rồi, cậu có đem theo bao không?” Thằng bé mặt đỏ như cua càng hấp, co cẳng chạy mất.” Cao Dương cười ha hả. Triệu Mai cắn môi, tỏ ra phẫn nộ “Anh cũng không phải là người tốt.” Cao Dương rót thêm rượu vào ly của cô, cố nhịn cười “Sao cô nói vậy? Tại sao tôi không phải là người tốt.” “Bởi vì năm phút sau tôi mới nghĩ ra, tại sao cậu ta đột nhiên bỏ chạy, làm tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một lỗ chui xuống.” Tưởng tượng ra cảnh đó, Cao Dương cười gập bụng “Có thể trêu chọc cô giáo đến mức này, cậu học sinh của cô cũng có tiền đồ quá đi.” Triệu Mai cười không tươi cho lắm, cô đưa cốc rượu áp vào mặt, mục đích dùng rượu làm bớt đi hơi nóng trên mặt. Nhà hàng này có một loại rượu tự chế biến, đó là loại rượu hoa điêu màu tím thẫm có một cái tên văn nhã là “Như mộng lệnh”. Nhiều người thích vị chua chua ngọt ngọt của nó nên một lúc uống rất nhiều, đến sáng ngày hôm sau mới biết thế nào gọi là say rượu. Triệu Mai ăn rất ít, cô uống khá nhiều “Như mộng lệnh”. Lúc này, hai má cô đỏ hây hây, như đạt cảnh giới rượu chưa say người đã say trước. Ban đầu, Cao Dương còn ra sức ngăn cản cô “Tôi không phải là quân tử đâu đấy, cô uống say trước mặt tôi, tôi không bảo đảm sẽ không làm chuyện gì…” Triệu Mai chỉ nhún vai, tiếp tục nốc rượu, bỏ ngoài tai lời khuyên nhủ của anh. Có thể thấy, cô có tâm sự buồn nên thật sự muốn say khướt, mà tâm sự của cô rõ ràng có liên quan đến người nằm ở nghĩa trang Phúc Điền. Cao Dương cảm thấy hơi nản lòng. Triệu Mai có thể uống rượu say trước người khác giới là anh, chứng tỏ cô chẳng để ý đến anh, hoặc giả anh khiến cô yên lòng đến mức không cần kiêng dè điều gì. Bất kể là nguyên nhân nào, đối với lmột người đàn ông có lòng tự trọng là một sự nhục nhã. Có điều nếu bắt buộc lựa chọn, để Triệu Mai uống say trước mặt anh hay bên cạnh người đàn ông khác, anh sẽ chọn vế trước. Vào giây phút này, Cao Dương vô cùng ghen tỵ với người đã qua đời nhưng vẫn khiến cô không thể nào quên. Anh rất muốn biết, đối phương rốt cuộc là người thế nào, có thể khiến cô nhiều năm sau vẫn đau thương như vậy. Các món ăn rất ngon, nhưng hai người đều có tâm sự nên hầu như không động đũa, chỉ liên tục uống rượu. Cuối cùng, món ăn tráng miệng “Thước Kiều Tiên” được đưa lên, Triệu Mai lấy miếng lê được ngâm trong rượu vang, cô cười nói “Cái tên này tầm thường quá, tại sao không gọi là “Túy Hoa Âm” hay “Điểm Giáng Thần” sẽ càng bóng bẩy hơn.” Cô đúng là hơi say, nhưng còn lâu mới thực sự say khướt. Cao Dương giải thích “Đây là món tráng miệng nhà hàng tặng miễn phí, tên do chủ nhà hàng đặt, chúc các cặp tình nhân trong thiên hạ mãi mãi bên nhau.” “Họ mượn câu chuyện Ngưu Lang Chức Nữ để chúc những người yêu nhau?” Triệu Mai lộ vẻ kinh ngạc “Thước Kiều Tiên, Thước Kiều Tiên, Ngưu Lang Chức Nữ cuối cùng cũng cách một con sông, một năm mới có thể gặp nhau một lần. Làm gì có đôi tình nhân nào chấp nhận lời chúc như vậy?” Cao Dương chưa từng nghĩ đến điều này, anh ngẫm nghĩ rồi lên tiếng “Có lẽ chủ nhà hàng muốn mượn câu chuyện Tần Hiện và Tô Tiểu Muội. Hai người cuối cùng cũng đến với nhau còn gì?” Tô Tiểu Muội là em gái Tô Đông Pha, tài nữ nổi tiếng thời xưa. Tần Hiện là văn nhân đời Tống, tài hoa hơn người, và là bạn thân của Tô Đông Pha “Nguyện chúc những cặp tình nhân có kết thúc tốt đẹp? Nguyện vọng này xa xỉ quá!” Cao Dương gật đầu đồng tình “Đúng, tôi cũng thấy vậy. Cô thử nghĩ xem, chỉ một chữ “nguyện” thể hiện biết bao bi thương và bất lực.” Câu nói này rất văn nghệ, hoàn toàn không phải là tác phong của anh, có thể thấy Cao Dương ít nhiều cũng đã ngà ngà. Triệu Mai chống cằm mỉm cười nhìn anh. Đôi mắt đen láy của cô có vẻ man mác không nói thành lời, phảng phất như khát khao một điều gì đó. Kể từ lần đầu tiên gặp mặt, Cao Dương bị rung động bởi khát vọng vô danh trong mắt cô. Nhưng anh không hiểu tại sao Triệu Mai lại có biểu hiện này. Cô đang ở độ tuổi đẹp đẽ nhất, có diện mạo xinh đẹp và nghề nghiệp không tồi, tại sao cô có ánh mắt đó?” Cao Dương ho khẽ một tiếng, anh thử khuyên nhủ Triệu Mai “Hôm trước tôi đọc một bài viết có nhắc đến phong tục của người Eskimo.” Triệu Mai nghiêng đầu “Gì cơ?” “Bài viết nói, giả dụ người Eskimo có người thân hoặc bạn bè qua đời, họ sẽ hẹn nhau tụ tập cùng bàn luận về người đã khuất, họ nhắc đến mọi chuyện của người đó lúc sinh thời, nói suốt năm ngày năm đêm. Đến sáng sớm ngày thứ sáu, mọi người cùng hẹn ước sẽ quên anh ta đi, từ nay về sau không nhắc một chữ đến anh ta. Nếu có kẻ nhắc đến, bọn họ cho rằng linh hồn của người đã khuất sẽ không được yên nghỉ.” Triệu Mai quay mặt đi chỗ khác, cô cất giọng khẽ khàng “Nói quên là có thể quên sao? Miệng người ta nói vậy, trong lòng họ liệu có thật sự lãng quên?” Cô hoàn toàn hiểu ý anh. Cao Dương nói tiếp “Nếu cô muốn quên, nhất định sẽ làm được. Sở dĩ cô không quên chỉ vì cô không muốn quên mà thôi.” Triệu Mai quay đầu, nhìn anh chăm chăm “Cao Dương, anh đơn thuần thật đấy, có những chuyện anh chưa từng trải qua, dù anh có cố gắng tưởng tượng thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi đâu.” Cao Dương xòe hai tay, thừa nhận cô nói đúng. Ngoài một vài lần thất tình và đấu đá nhau trong văn phòng, hình như anh chưa từng trải qua trắc trở lớn nào. Anh thở dài “Đúng vậy. Tôi cũng rất đáng tiếc, tôi không có một quá khứ đáng thở dài. Nhưng đây chẳng phải là lỗi của tôi đúng không?” Triệu Mai vỗ vai anh “Tôi xin lỗi, tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn nói, anh chưa từng trải qua nên không hiểu đâu.” Cao Dương yên lặng nhìn cô vài giây, cuối cùng anh vẫn lắc đầu, biểu thị không đồng tình. Ở thành phố lớn này chỗ nào cũng chật ních người, dưới vô số gương mặt nhợt nhạt là vô số trái tim lạnh giá. Ai không có câu chuyện của mình? Nhưng không phải người nào cũng tình nguyện vĩnh viễn bị giam cầm trong hồi ức tăm tối, không chịu đón nhận ánh sáng mặt trời. Anh hy vọng bản thân anh sẽ cả đời tiến về phía trước, bỏ hết tất cả những điều không như ý ở lại đằng sau. Trời một lúc một khuya, nhà hàng bật sáng những ngọn đèn lồng, ánh sáng lấp lánh lưu chuyển quanh bóng hoa. Mỗi khi cơn gió thổi qua, cánh hoa rơi xuống vai và đầu gối thực khách, mang theo mùi hương thoang thoảng. Từ xa xa vọng đến tiếng còi xe ô tô, càng khiến hoàn cảnh xung quanh trở nên mộng ảo, con người có ảo giác rời xa thành phố ồn ào náo nhiệt. Triệu Mai xoay ly rượu trong tay, cô ngập ngừng hồi lâu, phảng phất muốn thổ lộ tâm tình nhưng lại cố gắng đè nén, cuối cùng cô kể không đầu không cuối “Trước khi đi Áo, tôi ở Ukraine…mười tháng sau mới ra đi…Khoảng thời gian đó xảy ra một số chuyện…Một thời gian dài sau này, cả người tôi suy sụp, tôi không thể tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến âm nhạc, thậm chí mỗi khi chạm đến phím đàn là tôi bật khóc. Tôi cảm thấy cuộc sống không còn một chút ý nghĩa, mặt trời mọc hay lặn, bốn mùa thay đổi đều chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi thậm chí bắt đầu hận ông trời, hận ông trời chiếu tia sáng đi đâu, còn tôi không bao giờ có thể gặp lại một chút hình bóng của anh ấy.” Cao Dương không lên tiếng, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Triệu Mai ngẩng đầu đối mắt anh, gương mặt cô ẩn hiện vẻ bi thương “Anh ấy nói với tôi, “cứ tiến về phía trước, sẽ có người yêu em hơn anh”. Nhưng anh ấy đã đánh giá tôi quá cao…tôi thật sự không làm được, không quên được anh ấy. Sau đó nhà trường giới thiệu tôi đi làm công ích, đến bệnh viện chăm sóc bệnh nhân cô đơn sắp rời khỏi cõi đời. Tôi làm ở đó khá lâu, tôi cũng hiểu được tại sao anh ấy để tôi ra đi. Một khi đến thời khắc cuối cùng của cuộc đời, con người sẽ mất đi sự tôn nghiêm vì ra sức giành giật cơ hội sống. Đối với người thân ở bên cạnh, cảnh tượng này là sự hành hạ và đau khổ rất lớn, bởi vì chúng ta chỉ có thể khoanh tay đứng nhìn mà hoàn toàn bất lực.” Ánh mắt Cao Dương u ám hẳn. Tuy tuổi tác anh không lớn nhưng anh làm nghề PR nhiều năm, tiếp xúc với rất nhiều hạng người. Nhìn bộ dạng của Triệu Mai lúc này, lại nghĩ sâu hơn những lời cô nói, anh có thể đoán ra tám chín phần. Triệu Mai quả nhiên là người phụ nữ có một quá khứ đau buồn. Nhưng anh không biết bây giờ nên nói gì hoặc làm gì. Cầm tay cô? Ôm vai cô? Hình như không thích hợp. Kinh nghiệm đối xử với đàn bà của anh từ trước đến nay dường như mất đi tác dụng. Triệu Mai nói tiếp “Những người sắp từ giã cõi đời, bất kể cuộc sống trước đây đau khổ đến mức nào, dù sống không bằng chết, vào thời khắc ra đi, họ cũng sẽ lưu luyến một điều gì đó. Ở giây phút từ giã cõi đời, họ sẽ quên hết những chuyện không vui, chỉ nhớ tới thời khắc đẹp đẽ nhất trong cuộc đời, hồi ức tươi đẹp nhất…Cao Dương, anh có kỷ niệm đẹp không?” Cao Dương gật đầu. “Thế thì anh may mắn đấy…rất may là đằng khác…Vì vậy tôi nghĩ, như thế cũng tốt, dù sao chúng tôi cũng từng có những giây phút đẹp đẽ nhất khi ở bên nhau…Cuối cùng, tôi cũng lao vào học tập và tốt nghiệp, là người Hoa duy nhất tốt nghiệp trong khóa đó. Anh ấy nhất định thích nhìn thấy tôi như vậy, anh ấy muốn tôi một đời bình an vui vẻ…” Thanh âm của cô ngày càng nhỏ dần. Cao Dương cúi đầu uống rượu, giả bộ không nhìn thấy viền mắt đỏ của Triệu Mai. Anh tổng kết câu chuyện cô vừa kể, có thể phác thảo vài đường cơ bản. Trên đời có một người, sau khi biết bản thân mắc bệnh nan y, liền ép bạn gái đi chỗ khác, để bạn gái không phải chứng kiến cảnh đau thương nhất, đến hồi ức đẹp đẽ cuối cùng của đối phương cũng không còn sót lại một chút gì. Cao Dương thử coi mình là người đó, nhưng anh lập tức bỏ cuộc. Anh không hề cảm động, mà chỉ cảm thấy người đó đáng sợ. Người đó đúng là vô cùng tàn nhẫn với bản thân. Nếu đổi lại là anh, anh không làm được như vậy, dù phải khóc lóc kêu than, anh cũng sẽ bắt bạn gái ở lại bên cạnh anh, chứng kiến toàn bộ quá trình. Thế nhưng chiêu này vô cùng lợi hại, người đàn ông đó sẽ sống mãi trong tim Triệu Mai, khiến cô cả đời này không thể nào quên anh ta. Triệu Mai nói xong, lảo đảo đứng dậy “Cao Dương, anh đừng lãng phí thời gian với tôi. Tôi là một quả tháo thối rữa, không thích hợp với anh đâu.” Sắc mặt Cao Dương lập tức thay đổi, dù có chậm hiểu đến mấy cũng nên tỉnh ngộ, cô đang từ chối anh một cách rõ ràng. Có lẽ, Triệu Mai chỉ vì câu nói này nên mới nhận lời ăn cơm cùng anh. Trái tim vốn đang phập phồng của Cao Dương, vì một câu nói thẳng thừng của cô, bất giác trở nên ổn định “Tiểu thư, mười hai năm trước tôi tròn mười tám tuổi, tôi có năng lực hành vi dân sự từ lâu, không cần cô dạy tôi cách làm người.” Triệu Mai nhìn anh mỉm cười, sau đó hai hàng lệ chảy dài xuống gò má cô. Cô đã hoàn toàn say khướt. Cuối cùng, Cao Dương gọi taxi đưa cô về nhà. Sau đó, anh một mình chậm rãi vượt qua nửa thành phố đi bộ về nhà trong đêm tối. Bắc Kinh đầu mùa hạ chưa đến năm giờ trời đã sáng. Cao Dương ngồi bên bờ sông Hộ Thành, ngắm hàng lau sậy ở bờ đối diện, trầm tư suy nghĩ hồi lâu. Anh thừa nhận bản thân không đủ rộng lượng, đối với một số vấn đề khó tránh khỏi canh cánh trong lòng. Từ trước đến nay, người sống đấu với người chết đều không phải là chuyện dễ dàng. Chữa trị một vết thương lòng sâu như vậy, cần một khoảng thời gian rất dài, có thể là mười năm, có thể là tám năm, cũng có thể là nửa đời người. Nghe nói trên đời này có hai chuyện đáng tiếc, thứ nhất là muốn mà không được, thứ hai là đạt mà không giữ được. Anh đã có thể nhìn thấy trước con đường tình cảm trắc trở của mình trong tương lai. Tay áo vẫn lưu lại mùi nước hoa, vương vấn một mùi thơm nhẹ nhàng, phảng phất người phụ nữ đó đang ở bên cạnh anh. Mặt trời nhô cao, chiếu ánh nắng lên người Cao Dương, cuối cùng anh cũng cảm nhận thấy tia hy vọng và sự ấm áp. Thế gian này có những chuyện, đáng để bạn thử một lần. Trên đời có một số người, đáng để bạn hy sinh. Mà tình yêu, xét cho cùng cũng chỉ là một trong những chuyện đó. Cao Dương rút điện thoại, trong danh bạ có số điện thoại của Triệu Mai anh lấy được khi đưa cô về nhà. Lúc nhập số điện thoại, Cao Dương đấu tranh tư tưởng hồi lâu mới lưu tên Triệu Mai. Anh soạn một tin nhắn gửi vào số điện thoại của cô “Hôm nay em có tiết dạy không? Sau giờ làm, tôi đi đón em nhé?” —Hoàn— Chương 11 ⟸ Phần 1 Website chuyển qua tên miền mới là các bạn nhớ tên miền mới để tiện truy cập nhé!Bạn đang đọc các phần “Ngoại truyện” của truyện “Câu chuyện đời tôi”, nếu bạn chưa đọc truyện “Câu chuyện đời tôi” thì có thể đọc ở đây Sài Gòn nắng như đổ lửa, cái nóng nôn nao người khiến một thằng cho dù đã sống ở Sài Gòn nhiều năm cũng cảm thấy thực sự khó chịu, có lẽ cái thời tiết mát lạnh của phố núi đã chiều hư tôi mất rồi. Tôi nhẹ nhàng dựng chiếc ex màu xanh sát vào bức tường loang lỗ những rêu phong phủ kín, rồi đứng dựa vào yên xe, hai chân bắt chéo đưa mắt nhìn về phía cánh cổng sắt màu trắng đã rỉ sét. Tự nhiên tôi bật cười nhìn về phía bức tường nằm trong con hẻm bên cạnh, không biết có tìm được một chút bộ phận nào của chiếc điện thoại tôi đập nát ở đây không nhỉ. Vài năm đi qua, thời gian vẫn nhanh như chó chạy, mọi thứ xung quanh vẫn như cũ, chỉ có người là khác đi nhiều. Tôi không còn là một tên nhóc ngày đó lạnh lùng nói những lời tàn nhẫn để đẩy em đi, giờ có lẽ em cũng đã trưởng thành hơn nhiều sau nhiều năm xa tôi.– Anh đang nghĩ gì vậy?– Ờ… không có gì. Trời nóng quá, sao không mặc áo khoác vô cho đỡ nắng.– Mặc vầy mới đẹp. Thấy em đẹp hông?– Ừ! Thì đẹp..nhưng mà cũng phải mặc áo khoác chứ, để nắng nó ăn đen rồi đổ thừa lắc đầu mĩm cười cởi chiếc áo khoác bám đầy bụi đường của mình đưa cho em.– Mặc áo anh đi, Sài Gòn chứ có phải bên đó đâu, mới về để vậy đi ra đường cơ thể không quen chịu nắng nóng được bệnh rồi sao.– Hì! Em biết cầm lấy áo khoác của tôi, ôm nhẹ vào người rồi nghiêng nghiêng đầu nhìn tôi.– Nhìn gì? Bộ mặt anh dính gì hả?– Hông! Anh khác rồi!– Khác sao? – Hình như… anh trưởng thành hơn, nhẹ nhàng hơn, bớt lạnh lùng, vô tâm hơn.– …Tôi bật cười quay đầu ngồi lên xe đề máy, em ngồi lên phía sau, tôi cho xe chạy xuống đường hòa vào dòng người đông đúc.– Anh về hồi nào?– Tối qua, định gọi điện cho em nhưng nằm được một chút ngủ quên mất tiêu.– Hì! Anh nóng hông?– Có chứ, nhưng không sao đâu, anh là con trai mà, trước giờ anh cũng đâu thường mặc áo khoác khi đi chơi ở Sài Gòn.– Vậy sao anh đem theo áo khoác làm gì?– Dự phòng cho người phía sau mặc, hoặc trùm chân, lần nào đi xem phim mà em không than lạnh đâu.– …Bổng dưng phía sau im lặng, khẽ liếc nhìn kính chiếu hậu, gương mặt em như phủ một màn sương mờ trên mắt, phát hiện tôi nhìn, em vội quay mặt đi ra khỏi chiếc kính chiếu hậu.– Lâu đến vậy rồi anh cũng còn nhớ những thứ nhỏ nhặt đó nửa hả?– Ừ!Giữa dòng xe xuôi ngược trên đường, có một cặp đôi yên lặng không nói gì nửa, cảm giác xung quanh tưởng chừng như ngưng đọng lại nhường chỗ cho những dòng ký ức quay về. Tôi mĩm cười, gương mặt của cô gái mạnh mẽ, gai góc, khó tính của vài năm trước dường như trở về phía sau lưng. Tự nhiên thấy vui khi nhớ đến hình bóng cô ấy xinh đẹp, áo mỏng tanh chống tay bĩu môi bắt tôi trả tiền trà sữa lần đầu hai đứa gặp nhau, tự nhiên thấy buồn cười nghĩ đến mỗi khi đi bên cạnh nhau lại phải nghe em lèm bèm nói xấu tôi cái này, cằn nhằn khó chịu tôi cái kia… cách em quan tâm tôi luôn đặc biệt như vậy… im lặng như bây giờ thật có chút không vài năm xa nhau, tuy không nhiều nhưng có lẽ cũng đem đến một chút cảm giác xa lạ nào đó, nhất là với hai người từng bên nhau, hoặc đã từng yêu nhau. Thật khó để tôi quyết định chạy xe từ Đà Lạt về chỉ để gặp em nếu không muốn nói thật khó để trốn được em ở cái thành phố nhỏ bé ấy vì cậu bạn đã bán đứng nơi tôi trốn cho em biết. Nếu không về, không biết chừng em sẽ lên đó lật tung cái Đà Lạt lên cho tôi biết tay không chừng, nhiều chuyện đã xảy ra, câu chuyện tôi viết lên mang đến cuộc sống tôi vài rắc rối cũng như khiến tôi chẳng thể giấu được lòng mình với em nửa. Cái trò lạnh lùng đóng vai ác cũng không còn hiệu nghiệm với em, mọi chuyện tôi bày ra đã bị em phát hiện hết, nếu không tự nộp mình, chắc em sẽ không tha cho tôi hẹn đầu tiên chính là rạp chiếu phim, tôi và em chọn một bộ phim hành động nhẹ nhàng vừa công chiếu.– Nè nè làm gì đó?– Thì mua bắp cho em ăn nè.– Sao mua tới hai phần bự dữ vậy?– Ờ thì mua sẵn xíu em đòi ăn thêm anh khỏi cần chạy ra mua thêm.– Hứ! Làm như em ăn nhiều lắm vậy.– Có lần nào một hộp bắp đủ cho em ăn đâu.– Xí! Nhớ kỹ quá phì cười tay nhận ly nước từ cô nhân viên rồi quay người đi thẳng ra ghế chờ. Tôi nhìn theo sau, em ngày càng xinh đẹp quyến rũ, có một điều khác hôm nay em không còn mặc áo mỏng như ngày trước nửa.– Em có liên lạc với cô ấy không?– Nó hả! Liên lạc làm gì hả anh?– Nói gì ngộ vậy, dù sao cũng là bạn thân mà.– Tự nó muốn cắt đứt liên lạc với tụi em, ai mà biết nó muốn gì. Với lại có liên lạc em cũng hổng cho anh biết đâu.– Tại sao?– Vì em hổng thích… vậy thôi.– Ơ…– Ơ cái gì mà ơ. Tại anh hết chứ tại ai mà ơ.– Sao tại anh?– Hì! Ai kêu anh là người em và nó yêu làm chi. Con gái mà anh… cùng yêu một người, thân thì thân rồi cũng phải có khoảng thở phì, tay bóp nhẹ ly pepsi trong tay gượng cười– Đừng vì anh mà đánh mất tình bạn chứ. Anh… không mĩm cười lắc đầu, tay bốc một hạt bắp rang bơ đưa vào miệng– Mọi chuyện hổng như anh nhìn thấy đâu, tụi em cũng có nhiều chuyện hổng hài lòng về nhau, chỉ là để trong lòng, anh chỉ là giọt nước tràn ly…– Nhưng…– Anh tính nói đừng yêu anh chứ gì. Mấy năm qua lần nào nói chuyện anh cũng nói câu này, nhàm lắm rồi chàng ơi.– Thiệt sự là không đáng mà.– Đáng hay không tự em biết. Còn nó, anh yên tâm đi, nghe nói cuộc sống của nó cũng ổn… ít nhất ổn hơn anh. Anh… chừng nào anh mới chịu sống cho mình hả? Hồi đó anh bị nó đem ra làm trò chơi, vậy mà bây giờ anh vẫn lo lắng cho nó, nhận hết trách nhiệm, nhận hết cái xấu về mình có đáng hông? Sao anh hổng hỏi mình câu đó. Yêu anh là do em chọn, hổng muốn làm bạn với nó nửa cũng là do em chọn, mỗi lần nhìn những chuyện nó làm sau lưng anh, mỗi lần nghe nó tâm sự về anh… em thực sự rất khó chịu. Còn anh, hết lần này tới lần khác lo lắng cho nó, mỗi lần em kể sự thật là anh cứ cười cười bỏ qua, đem mấy cái kỷ niệm đẹp ra bênh vực cho nó. Bực mình hết sức!Em phụng phịu, tay siếc mạnh suýt lủng cả thịt trên bắp tay tôi.– Thôi mà… dù sao mọi chuyện đã qua rồi. Em cũng biết tính anh mà, dù sao anh và cô ấy cũng từng yêu nhau, anh tin lúc đó, cô ấy thực sự yêu anh… chính vì vậy anh muốn giữ hình ảnh đẹp của cô ấy trong lòng. Đối với cô ấy như vậy, đối với em… anh cũng sẽ như vậy.– …Tôi thở dài ngả người ra sau ghế, nhắm mắt lại như cố che giấu đi ánh mắt thực sự của mình– Nói anh thì cũng phải nói đến em, không phải cho dù anh làm người xấu như thế nào, đối xử tàn nhẫn với em ra sao… em cũng đòi yêu đòi chờ anh hoài đó thôi.– Nói vậy anh thực sự muốn chớ đến 10 năm thiệt luôn hả? Người ta đã có gia đình, anh còn chờ còn tìm cái gì nửa?Tôi bật cười, quay mặt qua nhìn gương mặt xinh đẹp đang bực mình của em, cô gái này vẫn luôn dễ xúc động như ngày nào…– Ai mà biết được tương lai ra sao, với lại cho đến giờ anh chưa từng nói anh sẽ chờ để quay lại với cô ấy.– Vậy anh chờ cái gì?– Anh chờ bởi vì anh đã hứa, nhưng cũng không hẳn chỉ vì lời hứa 10 năm ấy, càng không phải chờ để quay lại với cô ấy. Nhìn anh xem, anh vẫn là một người trẻ, vẫn là một con người tự do long nhong khắp nơi… chờ hay không đến hết cái hẹn 10 năm ấy cũng không khác biệt mấy. Có thể nếu cô ấy quay lại, anh và cô ấy vẫn có thể nhìn thấy nhau, nói một vài câu thăm hỏi, nhìn thấy cô ấy ổn… không phải cũng là một cách thực hiện lời hứa hay sao.– Nhưng cũng đâu phải cần phải đến 10 năm như vậy?– Trong cuộc sống, mỗi người đều có lựa chọn riêng mình… anh chọn chờ, không hẳn vì lời hứa với cô ấy… mà có lẽ bởi vì cái lời ước hẹn này do người đó bày đến đây… tôi mĩm cười… nụ cười nhẹ, nhiều năm qua mỗi lần nghĩ đến người đó, tôi lại mĩm cười như vậy.– Anh… vẫn yêu người đó nhiều đến vậy hả?– Cười

câu chuyện đời tôi ngoại truyện