Nhịp sống chậm khi con nước về chậm. Đã trung tuần tháng 9, con nước vẫn còn chậm, cuộc sống nghề bà cậu ở vùng nông thôn dường như cũng chậm hẳn. Năm nay, mọi người không còn chộn rộn như những năm trước nên trước mỗi buổi đánh bắt, họ thường ăn sáng chậm
a) Giải thích: – Triết lý sống là những điều được rút tỉa bởi trải nghiệm trong cuộc sống, như một quan niệm nền tảng để con người sống tốt hơn. – “Sống chậm lại! Nghĩ khác đi! Yêu thương nhiều hơn!” là triết lý sống của tôi. b) Bàn luận: – Sống chậm
Tớ sẽ đi gọi bà Policica tới _ Cô rời đi Cô dẫn bà ấy xuống chỗ Natsu Bà ấy nói trong người cậu ấy có một khối u và bà ấy ko bt nó là gì. Nhưng cần phải đưa nó ra khỏi cơ thể. Mọi người đang nghĩ cách thì Brandish và Lucy đi vào - Lucy. Đây là ai _ Shiro - đây là
Thấy cậu chủ đi phía trước, chú chó cũng bắt chước y chang điệu lết mông của chủ. Thứ năm, 20/10/2022 Mới nhất International
tất cả. chính xác. bất kỳ. từ. Cưng à, bị đau tim là 1 cách tự nhiên để nói rằng cậu nên sống chậm lại . Honey, a heart attack is nature's way of telling you to slow down. OpenSubtitles2018.v3. Tôi chỉ sống chậm lại thôi mà. Oh, I found my pace.
rY9G. CHƯƠNG 1 ———————————————————————————– Xin tự giới thiệu với mọi người, ta là Hoàng Tử Thao. Gọi ta là Tử Thao nhé. Mà đâu, gọi ta là Tiểu Đào đi ”> Tên Tiểu Đào thực là dễ thương a~ Hồi ta còn bé, cha mẹ ta đã suýt đặt tên cho ta là Hoàng Tử Đào. Nhưng mà họ muốn tên ta oai thật là oai, oách thật là oách, chính là muốn ta sau này có thể trở thành tổng tài hay giám đốc hay gì gì đó nên lại đổi thành Tử Thao. Khi nghe họ kể lại ta ức muốn chết a~ Chỉ muốn đập đầu vào gối Ta vốn là một đứa trẻ bướng bỉnh, lười ăn, lại còn to gan dọa sẽ tuyệt thực nên đã khiến cha mẹ đành phải gọi ta là Đào Đào. Vốn cái tên nghiêm túc kia chỉ viết cho có trên giấy khai sinh thôi. Ấy chết! Thực sự xin lỗi. Ta lại lạc đề rồi -_- Tên ta oai thật là oai. Sự nghiệp ta cũng oách thật là oách nha. Đừng vộicoi thường. Gia đình ta từ đời xa xưa đã theo nghiệp hầu hạ phục vụ Ngô gia rồi. Còn ta đặc biệt được theo hầu cậu chủ lớn. Thực là hạnh phúc đi! Ai chưa từng nghe đến Ngô gia chắc là mới từ trên núi về =v= Ta từ khi biết nói đã thuộc hai chữ “Ngô gia” đến mức nhắm mắt cũng có thể nói được ?!?!. Ngô gia chính là gia tộc có thế lực mạnh nhất trong các gia tộc, là gia tộc giàu có nhất trong các gia tộc, nắm trong tay hơn 30% cổ phiếu thị trường chứng khoán toàn thế giới. Ngô gia làm ăn bao trùm tất cả các lĩnh vực, hầu như lĩnh vực nào cũng đứng đầu. Tính ra ta cũng có phúc đó chứ. Ra ngoài mà khoe là người hầu của Ngô gia cũng ngẩng mặt được lên mấy tầng mây a~ Lớn lên thêm chút nữa thì ta bắt buộc phải học thuộc cái tên “Ngô Diệc Phàm”. Bởi vì đó là tên cậu chủ lớn của Ngô gia, người mà ta sẽ theo hầu. Còn cậu chủ nhỏ tên là Ngô Thế Huân. Nhưng ta không cần phải thuộc tên cậu chủ nhỏ vì cậu ấy sẽ có người hầu hạ riêng. Nhớ không nhầm thì cậu ta tên Lộc Hàm. Thực là dễ thương a~ Đôi mắt cậu ta cứ như mắt nai ấy. Chả bù cho đôi mắt gấu trúc của Đào Đào ta. Haizz….. Ngô Diệc Phàm! Ngô Diệc Phàm! Ngô Diệc Phàm !!!!!!……. ………. Tên gì mà hay vậy…….. “Đứng thẳng lưng lên! Ngẩng cao đầu! Khi cậu chủ bước vào phải khom lưng cúi đầu một góc 90 độ và đồng thanh nói “Chào mừng cậu chủ đã về!” Rõ chưa?” “Dạ! Rõ!” “Thực hành!” “Chào mừng cậu chủ đã về!” “Nói to lên nào! Các ngươi bị bỏ đói sao?” “CHÀO MỪNG CẬU CHỦ ĐÃ VỀ!” “…Ta có bị điếc đâu” Tiếng quản gia vang lên chói tai. Bà ta thực khó tính đi. Đau lưng chết mất “Lại!” “Chào mừng cậu chủ đã về!” Thật là đói! Sáng ta mới ăn 2 cái bánh mì, 1 bát cơm với 1 cốc sữa chứ mấy. Oa~ Được ngáp thực đã. Đêm qua chính là mải tưởng tượng xem cậu chủ thế nào nên giờ mới như vậy. “Tiểu Đào! Cúi thấp nữa xuống!” “Dạ……” “Mới có 89 độ 30 phút! Thấp thêm tí nữa!” “Bà ơi con đau lưng lắm!” Mỏi lưng chết ta mất “Gọi ta là quản gia Dương! Ngươi không nghe lời ta thế thì làm sao nghe lời cậu chủ hả?” “Vânggggg…..” “Thằng nhóc này! Ngươi không cần phải quát vào mặt ta như thế đâu!” Không phải bà mới là người đang hét ầm ĩ vào mặt ta hay sao? Mưa xuân cứ bay phơi phới… “….” Bà quản gia đáng ghét!!! Muốn hành hạ ta đây mà. Bà ghen tị với ta vì không được hầu hạ cậu chủ đúng không? Đồ bà già khó tính! . Arghh… Thật là…Mỏi chân quá Bao giờ cậu chủ mới về đây? Nhân ngày ta nhận chức không thể trễ hẹn vậy chứ. Đã quá 15 phút rồi….. “Cạch!” Cánh cửa to đùng làm bằng gỗ quý được chạm trổ tinh xảo từ từ mở ra. Ánh sáng chói lóa tỏa ra tóe loe. Ahhh!!! Thực là chói mắt đi…. “Chào mừng cậu chủ đã về!” Toàn bộ người hầu và quản gia Dương đều cúi gập người xuống đúng 90 độ, đồng thanh chào. Chết ta rồi….. Quên không cúi chào rồi. Ai bảo cậu chủ lấp lánh quá cơ chứ. Cậu chủ đang từ từ bước vào. Người đâu mà chân dài miên man, cỡ 1m9 a~ Tóc vàng kim lấp lánh như là đính kim cương hột xoàn vậy. Ôi cái khuôn mặt như tượng tạc kìa. Sống mũi cao thẳng, đôi mắt nghiêm túc mà vẫn vô cùng cuốn hút. Thực mê hồn đi! Bàn tay thon dài đút hờ vào túi quần trông còn vạn phần hấp dẫn hơn. “Tiểu Đào!!!! Vô lễ!!!!” Bà không cần phải hét thế đâu quản gia Dương >< Điếc chết ta rồi. Tội lỗi ghê! Tại ta quên không cúi chào cậu chủ. “Chào mừng….. cậu….c-chủ .. đã về!” Cậu chủ thu hết vào mắt cơ số hành động vô duyên của ta từ nãy đến giờ, trong mắt ẩn ý sự thú vị. Á chết ta mất! Cậu chủ liếc ta một cái kìa! Liếc thôi cũng hảo đẹp trai nữa. “Thưa cậu chủ, đây là Hoàng Tử Thao,từ bây giờ, đây sẽ là người hầu riêng của cậu chủ.” Quản gia Dương đon đả. Cậu chủ chẳng nói chẳng rằng, lại tiếp tục đi lên lầu 2. Lạnh lùng tiêu sái hảo soái ca chính là đây!! “Tiểu Đào! Còn không mau xách đồ cho cậu chủ?” “Vâng! Thưa quản gia Dương!” Chà! Toàn đồ hàng hiệu nha! Gucci kìa !!! TwT Lóa mắt chết ta….. Thật là có phúc khi được là người hầu của cậu chủ nha! Bởi vì á~ … không phải tại cậu chủ khó tính đâu, cũng chẳng phải cậu ấy hay bắt nạt ta. Mà bởi vì cậu chủ cao ơi là cao, da trắng, chân dài. Chính là rất đẹp trai a~ Thực là cực phẩm hiếm có khó tìm! . . “Ngươi…” “Dạ? Cậu chủ sai bảo gì em?” “Ngươi là người hầu mới?” “Vâng!” “Trung thành chứ?” “Em có thể làm tất cả vì cậu chủ! Kể cả nhảy vào nước sôi….. để nguội!” Ấy chết nhầm Là lửa bỏng là lửa bỏng!!! Cậu chủ nhìn ta chằm chằm, ánh mắt câu dẫn lướt dọc từ trên xuống dưới, cơ hồ một cọng lông chân của ta cũng không bỏ qua. “Cởi quần áo ra” “Dạ??” . ——————–—-End chương 1—–—————– ——- ———————————————————————–
I've Fallen for You Episode 1Chinese MainlandMysteryRomanceDramaComedyYouthSweet LoveCostumeMandarinAncient Yu Shuxin, a popular trainee of Youth With You 2, performs a lovely role again. The lovely girl works together with handsome and popular actors Li Yichang and Luo Mingjie to solve unusal cases!Actor1-241-24123456789101112131415161718192021222324Chinese MainlandMysteryRomanceDramaComedyYouthSweet LoveCostumeMandarinAncient Yu Shuxin, a popular trainee of Youth With You 2, performs a lovely role again. The lovely girl works together with handsome and popular actors Li Yichang and Luo Mingjie to solve unusal cases!Actor
“Cậu chủ cậu chủ cậu chủ!” Ta lon ton chạy theo sau cậu chủ. Dù đang vác một đống hành lí của cậu chủ, ta vẫn cố theo kịp sải chân dài rộng ấy. “Cậu ơi đợi e với a~” Cậu chủ đi công tác về mà khó tính hơn là sao? Cậu chủ giận dỗi vô duyên vô cơ như vậy, rốt cuộc là vì sao chứ? Tự dưng lại lạnh lùng với ta là sao? Cậu chủ cứ lờ đi mọi lời ta nói, nhanh nhanh chóng chóng bước vào phòng. Phòng cậu chủ chính là đích thân Đào Đào ta dọn dẹp nên luôn sạch sẽ, mọi thứ không có gì thay đổi so với lúc cậu chủ đi. Chỉ có cái bình cổ thì được đem đi chỗ khác để tránh ta hậu đậu làm vỡ thì đền ốm xác. Cậu chủ về đến phòng của mình nên có vẻ khuôn mặt đã dãn ra nhiều, nhưng ánh mắt thì vẫn vạn phần băng lãnh. Ta thử nịnh nọt xem sao? Cậu chủ ăn mềm không ăn cứng, mọi lần ta nài nỉ van xin là cậu chủ đều không từ chối mà. “Cậu chủ! Cậu chủ đi công tác về chính là vô cùng đẹp trai nha!” Ta đến bên cạnh cậu chủ, dùng đôi bàn tay nhỏ bóp vai cho cậu chủ, vừa massage vừa cố nặn ra những lời xu nịnh trái với tâm can. Mặt cậu xị như cái bị kia thì đẹp trai nỗi gì? Gì chứ? Rõ ràng là cái gương mặt thỏa mãn như thế… Thế mà cứ cố tỏ ra lạnh lùng boy. Cậu thực khẩu thị tâm phi a~ Cậu chủ gạt tay ta ra, lạnh lùng nói. “Được rồi ngươi ra ngoài đi.” Ơ? Cậu không gọi là em’ nữa ạ? Em là gấu trúc nhỏ đây mà. Em dù có đầu óc bã đậu đến mấy vẫn nhớ cậu chủ. Thế mà cậu đi có 2 tháng mà đã quên mất mặt em rồi sao? “Ơ..Hay để em đấm lưng cho cậu nhé! Em massage có nghề luôn.” Nói chưa xong, cậu chủ đã quay ngoắt sang nhìn ta, toát ra một ánh mắt sắc lạnh. Ta nói gì không đúng sao? “Ra ngoài.” Biết rồi a~ Đi thì đi! Khỏi phải đuổi… Đồ cậu chủ khó ưa! Xí ! Ta sắp xếp hành lí cho cậu chủ xong rồi bất đắc dĩ rời phòng. Cậu đuổi em đi như thế, bảo em vào có chết em cũng không thèm vào nữa a! “Khoan. Vào đây.” Em đến ngay a~ TwT Lại như một con cún con vẫy đuôi khi thấy chủ của nó, ta lao đến bên cạnh cậu chủ với tốc độ ánh sáng. “Dạ!” Mắt nhìn thẳng, quân dung tươi tỉnh! Nghiêmmmmm!!! Thiếu chút nữa thì hô to “Báo cáo trung đội trưởng…” Cậu chủ dù có bị chụp ảnh dìm hàng đi chăng nữa thì vẫn vạn phần mê hoặc. Công tác về, trông cậu có phần nam tính quyến rũ hơn rất nhiều. Nhưng lúc nào đôi lông mày cương nghị cũng nhíu lại một cách khó chịu, ánh mắt nhìn ta cũng rất băng lãnh. .. “Đưa điện thoại đây.” Là sao? Tặng người ta rồi mà còn đòi lại ấy hả? Ta rút từ trong túi quần ra chiếc Smartphone to đùng, đưa cho cậu chủ một cách từ từ, giống như một thước phim quay chậm. Đến khi cậu cầm nó trên tay, ta vẫn còn ngẩn ngơ tiếc nuối nhìn theo. Tiếc thật mà a~ Ta còn chưa được chơi hết các game trong đó mà. Uổng quá. Biết thế ta không thèm đợi 18 tuổi rồi mới chơi…Mà mai là 18 luôn rồi. Thực giống như thức ăn đưa lên đến miệng mà còn bị rơi nữa…“Được rồi. Ra ngoài đi.” … Thế đấy! Cậu chủ tự dưng quay ngoắt 360 độ thể thao là làm sao? Là làm sao????? Cậu chủ đã hứa là khi về sẽ có quà cho ta mà. Ta còn ngồi mải mê nghĩ xem nó có thể là cái gì. Gucci chẳng hạn, ta sẽ sướng điên lên ấy. Có khi nào… cậu chủ cố tình bơ ta để ta quên vụ quà cáp? Có thể lắm chứ! Nếu vậy thì… cậu chủ đừng hòng quỵt quà em nha! Ta đầu óc ngốc nghếch hay quên nhưng mà quà là ta không quên đâu. TwT Chắc phải đi nịnh nọt tiếp mới được. Nếu không thì sẽ không có quà. Mà không có quà thì siêu cấp chán.
CHƯƠNG 12 “Nếu đã làm việc không tốt, thì trực tiếp hay gián tiếp cũng như nhau thôi!” —————————————————————————- “Cậu chủ ơi, Pan đa hu sờ ben i sờ ca linh’ là cái gì vậy cậu chủ? Cậu cài đặt tiếng Anh em không hiểu gì luôn.” “…” “…” “Là Chồng của Gấu trúc nhỏ’ đó, đồ ngốc!” Ách?? C-cái gì cơ??? Ch-chồng….á? Ta đứng hình, đại não tạm ngừng hoạt động, không biết nói gì hết. Bên tai vẫn là tiếng thở nhè nhẹ của cậu chủ đang chờ đợi ta. Im ắng! Nghe thấy rõ từng hơi thở quyến rũ ấy làm ta có cảm giác như cậu chủ đang ở bên cạnh ta. Khoảng cách xa cả nửa vòng Trái Đất nhất thời được rút ngắn lại chỉ còn trong gang tấc. Như chỉ cần với tay ra là sẽ chạm vào khuôn mặt quen thuộc vạn phần hấp dẫn mà ta đang hằng mong chờ. Và ngay sau đó, sự ấm áp ngọt ngào ngập tràn và dần lan tỏa khắp cơ thể, lan đến tận xương tủy, đến từng mạch máu, từng sợi nơron thần kinh. Đào Đào ta chính là đang bơi trong bể mật ong vàng ươm ngọt lịm đến tận trái tim… “Cậu chủ… cậu chắc là đang đùa em thôi ạ?” Thật may vì cậu chủ đang ở rất xa, cùng lắm là chỉ cảm nhận được giọng nói mơ hồ có phần hơi run của ta chứ sẽ không biết tim ta đập nhanh như thế nào, cả cơ thể đang run bần bật ra sao đâu. Cậu chủ lại im lặng một lúc rồi sau đó nói với một giọng vô cùng trầm ấm, giống như cậu chủ đang vừa ăn mật ong vừa nói chuyện với ta. TwT “Biết ta lưu tên em là gì không?” Ừm… là gì nhỉ? “Đào Đào ạ?” Chắc là lưu tên ta rồi. Tên ta hay và đáng yêu như vậy mà… “Sai.” Ta có thể cảm nhận được rằng cậu chủ đang cười khẽ. Biết em ngốc còn cứ đánh đố em. Cậu chủ thực xấu xa a “Thế là Người hầu riêng’ ạ?” Nghe rất chuối. Nhưng cũng có thể lắm. Nếu lần này mà đoán sai nữa thì chỉ có thể là một tên Đại đại ngốc’ =3= “Gần đúng.” Cậu chủ bật cười thành tiếng. Cậu chủ tuy bề ngoài lạnh lùng con thạch sùng nhưng bên trong thực ấm áp nha! Cơ mà cậu chủ rất rất rất xấu xa, lúc nào cũng bắt nạt ta. Đến khi nào ta mới bớt ngốc để cậu chủ mới không chọc ta nữa đây. Không ngốc thì không phải Đào Đào a~ “Aaaaa!!! Cậu chủ đừng chọc em nữa mà! Em chịu rồi, ai mà biết được cậu lưu tên em là gì a!” Ta tuyệt vọng rồi! Bỏ cuộc rồi! Đầu óc đã bã đậu sẵn, có nghĩ thế, nghĩ nữa cũng chẳng ra. Cái đầu ngốc của ta sao theo kịp được bộ óc thiên tài của cậu chủ được. Cậu chủ còn biết những 4 thứ tiếng ấy, ngưỡng mộ a~ Ta thì bảng chữ cái còn chưa thuộc… “Là Gấu trúc nhỏ’.” Đúng là đánh đố người ta mà. Người hầu riêng’ với Gấu trúc nhỏ’ mà có liên quan đến nhau à? Cậu chủ ngốc! Hồ đồ! Xấu xa!!! “…Em lớn rồi….” Cái tên gấu trúc nhỏ thực đáng yêu đi. Nhưng mà ta đâu có nhỏ à! Ta mau ăn chóng lớn, giờ cũng cao ra phết đó. “Mới 17 tuổi, chưa lớn. Bao giờ ăn thịt được mới được coi là lớn.” Cậu à, em vẫn ăn đủ ngủ đủ mà. Em ăn thịt cũng nhiều lắm luôn. Bà quản gia bảo ta tuổi này cứ ăn đủ chất cho khỏe mạnh, như vậy mới chăm sóc và bảo vệ cho cậu chủ được. Vậy có được coi là lớn không? “Nhớ ngoan ngoãn ở nhà đợi ta về, sinh nhật sẽ có quà.” Cậu chủ nhắc đi nhắc lại hai chữ có quà’ làm ta thấy vạn phần hồi hộp và mong chờ. Nếu là Gucci thì siêu tốt, nhưng thôi không sao, quà gì của cậu chủ cũng rất tuyệt mà! “Vâng, em nhớ mà…” Em một lòng một dạ với cậu như thế này, luôn nhớ cậu và mong cậu về như thế này, cậu còn không tin em sao? “Nếu… những khi em… nhớ cậu chủ thì gọi cho cậu cậu sẽ không thấy phiền phức chứ?” Em sẽ không là rắc rối làm vướng tay vướng chân cậu chủ chứ? Thuê bao? Thuê bao là cái gì chứ? Cái gì mà phải đi làm thủ tục đăng kí thuê bao gì gì đấy thì mới gọi được từ đây sang Mỹ cho cậu chủ, nói chung là cậu chủ nói một hơi mà ta không để vào đầu được tí nào. Tóm lại, ý cậu chủ là chỉ cậu mới gọi được về đây thôi chứ ta không thể gọi sang bên đó cho cậu chủ chỉ vì cái thuê bao thuê biếc mắc dịch nào đó. Chết tiệt a~ Nếu vậy thì có cái Smartphone này cũng như không. Chỉ có cậu chủ gọi về được, thà gọi thẳng về cái điện thoại kiểu cổ xưa ở trong phòng khách của biệt thự này còn hơn. Nhưng cậu chủ cũng an ủi ta được phần nào. Cậu bảo sẽ gọi điện về thường xuyên cho ta lúc rảnh rỗi và nói ta hãy chơi mấy cái game cậu cài đặt sẵn ở trong điện thoại cho đỡ chán. Cũng hay nhỉ? Như vậy thì ta sẽ đỡ buồn hơn a. Những lúc công việc của ta đang vắng khách chẳng hạn, thay ngồi ngáp chảy nước mắt và có mấy còn ruồi nhặng bâu xung quanh thì ta sẽ chơi game. Cậu chủ thực tâm lí nha! Cái điện thoại bàn cũ kĩ cổ kính ấy còn lâu mới chơi game được. TwT . . . “Uầy, Đào Đào, cái Smartphone to khủng bố nha!” Chị thu ngân mắt chữ A mồm chữ O kinh ngạc nói. Khuôn mặt chị ấy như thế này này AoA Ta không phải khoe khoang gì đâu a. Chỉ tại ngồi buôn dưa với chị thu ngân lâu quá đâm ra chán, ta lôi ra để chơi game. Oái? Gì đây? Mặt ta giờ cũng như thế này này p0q. Cậu chủ cài đặt rất nhiều game cho ta, nhưng mà toàn game… biến thái sao ấy. Sơ sơ cũng hơn 10 trò chơi liền, ta mở từng cái ra chơi thử. Trò thứ nhất, ngay đầu tiên hiện ra một chị ngực bự mông to, ăn mặc hở hang đến nóng mắt, thoát! Trò thứ hai, đánh bài thua thì nhân vật trong trò chơi của bạn sẽ bị lột đồ, thoát! …. Trò thứ chín, hứng bia, hứng đủ số bia từng level một thì nhân vật trong trò chơi sẽ bị lột đồ từ từ cho đến hết,thoát! ….. Chị thu ngân đứng bên cạnh ta ló mặt vào xem ta mở từng trò chơi một, hai má đỏ như gấc, e hèm một cái. Ta giật mình liếc mắt, ánh mặt chị ấy nhìn ta đầy cảnh giác kiểu như lũ đàn ông con trai rốt cuộc vẫn là đê tiện như nhau… Cậu chủ mới chính là vô cùng biến thái và đê tiện a~ Xấu xa! Đểu giả! Yêu râu xanh!!! Em còn chưa đủ 18 tuổi a…. Cậu làm như vậy em còn lỗ nào mà chui xuống nữa chứ! Chị thu ngân vốn đã có tài nghệ buôn dưa xuất chúng, kiểu gì ta cũng bị đồn thổi kiểu như cậu trai mới lớn giải quyết vẫn đề sinh li vào các trò chơi biến thái 18+…bla bla…. Dơ chết ta rồi…. . . . Đến giờ được ăn cơm trưa miễn phí rồi a~ Kim Chung Nhân thường cho ta chọn xem ngày hôm đó sẽ ăn gì, nụ cười lạnh lùng ý nói với ta rằng ’em cứ ăn thoải con gà mái đi, còn tiền cứ để tôi lo’. Hôm nay nên ăn ở đâu và ăn gì nhỉ? Tách! Ta khẽ búng tay. Chính nó! Đồ ăn ở Lotteria thực vô cùng ngon! Gà rán có thể không ngon bằng ở KFC ta ăn hôm nọ nhưng nghe mấy anh chị ở chỗ làm việc của ta quảng cáo rằng humberger, khoai tây chiên, khoai tây lốc xoáy,… cơm combo suất đặc biệt, suất khuyến mãi,… thì siêu siêu ngon! Ăn một lần không thể quên! Ăn một lần còn muốn ăn nữa!! Tốt, hôm nay sẽ là Lotteria thằng tiến! Ta vui mừng hớn hở, đến chỗ Kim Chung Nhân theo thói quen. Hắn chính là nguồn cung cấp thức ăn dồi dào của ta a. Có ngu mới để tuột mất nhà tài trợ giàu sụ này. Mà ta mới chỉ ngốc ngốc thôi, ít ra vẫn biết tiết kiệm tiền mình, hoang phí tiền người khác. TwT Mà Kim Chung Nhân cũng rảnh rỗi và nhiều tiền nên ta căn bản là tiêu hộ hắn, không có gì sai trái. “Về cậu ta, cứ để em.” “Không liên quan đến kế hoạch của chúng ta.” “Nếu đã làm việc không tốt, thì trực tiếp hay gián tiếp cũng như nhau thôi.” “Ý em là?” “Chỉ muốn chọc tức anh ta một chút. Anh cứ làm việc lớn, chuyện ong ve cứ để em.” “Tốn thời gian mà không được gì. Không cần thiết.” “Yêu à?” “…” … Cộc cộc cộc’ Từ bên ngoài, có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng nói chuyện giữa Kim Chung Nhân và một nữ nhân khác. Hắn ta đào hoa, ta đoán không sai mà. TwT Thực ra ta chẳng muốn nghe lỏm chuyện của hắn đâu, nhưng tại ta đứng ngoài cửa mà. Nó đập vào tai ta ấy chứ? Đúng là Kim Chung Nhân, nhìn hắn đã vốn nham hiểm, quả nhiên lời nói và hành động cũng vạn phần nham hiểm. Ta rất không muốn phá rối chuyện riêng của hắn, nhưng chính là vì ta không muốn nghe thêm nữa nên đành gõ cửa một cách vô duyên. “Vào đi.” “Lại là cậu?” Nữ nhân đó quay người lại, nhìn thấy ta thì kêu lên. Oan gia ngõ hẹp mà, quả không hổ danh kẻ thù không đội trời chung với ta – Kỳ Trúc Đình. Người nói câu ấy phải là ta, thưa tiểu thư Kỳ. Hai người này hiển nhiên là có mối quan hệ vô cùng mờ ám, chính là tình nhân… Ta liếc cô ta rồi chỉ gật đầu thay cho lời chào, Kỳ Trúc Đình thấy thế cũng không bắt bẻ gì, cô ta mỉm cười nhìn ta, hẳn là một nụ cười mị hoặc. Vì không muốn xen vào chuyện đang dang dở của hai người họ, ta chỉ đứng yên ở góc phòng, im lặng. Có lẽ là vì có ta nên họ không tiếp tục câu chuyện nữa. “Nói ở đây không tiện, hẹn anh tối nay, Chung Nhân.” Hắn ta gật đầu. Kỳ Trúc Đình ăn mặc vẫn sang trọng quý phái như mọi lần ta nhìn thấy cô ta. Mái tóc màu hạt dẻ được buộc gọn sang một bên bằng một chiếc cặp bằng đá lấp lánh. Hôm nay có vẻ đã bớt sexy hơn, nhưng cả thân hình nóng bỏng đẹp hoàn hảo vẫn toát lên vẻ hớp hồn, quyến rũ đàn ông. Cô ta lướt qua vai ta, hôm nay tốt bụng được một chút, đã không cố tình đụng phải vai ta nữa. Thêm vào đó còn nở nụ cười khuynh thành… Còn chào tạm biệt ta nữa cơ à? Nếu cứ như thế này thì có phải tốt không, ta sẽ không có ác cảm với cô ta nữa. “Xong việc rồi à?” Hết chuyện để nói rồi sao Kim Chung Nhân? Hỏi thừa a~ -_- Xong việc rồi ta mới đến tìm hắn để đi ăn cơm trưa miễn phí chứ! Ta gật đầu cho có lệ. “Bây giờ em đi theo tôi đến nơi này, rồi sẽ đi ăn trưa sau.” Gì chứ?? Bữa trưa thần thánh của ta!!! Ăn không đúng giờ một chút thôi là cái bụng của ta nó sẽ biểu tình a~ Đào Đào đang đói!! “Anh định dẫn tôi đi đâu? Ăn trước rồi hãy đi có được không?” Hắn ta bật cười. Có gì đáng cười sao? “Em đói sao?” Hắn ta gập tài liệu giấy tờ lại, lấy từ trong ngăn kéo chùm chìa khóa xe ô tô. “Phải.” Ta cau có. Không cho ta ăn là ta cáu a. “Muốn biết tôi dẫn em đi đâu không?” Lại hỏi thừa rồi. Tất nhiên là siêu cấp muốn! TwT Có khi nào là nhà hàng 5 sao? Ta không để tâm việc đi với hắn bị mọi người soi mói lắm, chỉ cần ăn, ăn và ăn! “Muốn.” Hắn khẽ cười. “Đến một nơi để chuẩn bị cho một cuộc hẹn hò đúng nghĩa.” ————-End chương 12 —————
Chương 44 ————————————————————————————————————– Có lần đã từng đọc ở đâu đó… Cũng có thể là từng nghe ai đó nói… Hoặc xem ở đâu đó rằng… …Mà cũng có thể là tự ta bịa ra rằng…..  ̄▿ ̄ . Hai con người, một khi đã được định mệnh sắp đặt ở bên nhau, dù có xa cách đến mấy, vẫn sẽ gặp lại. Bởi vì chính là định mệnh. . Hẳn là định mệnh ~ Ta ba năm trước đã chạy trốn khỏi hạnh phúc đang dang dở, chạy trốn khỏi người mà ta yêu thương, thế nào mà bây giờ vẫn gặp lại người đó, còn có ý định hàn gắn yêu thương. Cái này người ta gọi là trùng phùng? Hay là oan gia ngõ hẹp? TTwTT Thực ra vẫn còn rất nhớ, rất yêu, không thể gọi là oan gia gì đó. Nhưng mà cái định mệnh chết tiệt! 〜 ̄△ ̄〜 Gặp lại nhau không có nghĩa là một phát lên giường rồi làm tình, không có nghĩa là đeo bám nhau như kẹo cao su… Nhưng mà cái con người kia định nghĩa như vậy a~ Thật tội lỗi cho một tâm hồn trong sáng là ta… Ngô Diệc Phàm, tổng tài của tập đoàn Ngô thị, quý tử của Ngô gia, nổi tiếng trên thương trường cũng như tình trường, bằng chứng là đưa Ngô thị lên làm tập đoàn xuyên quốc gia đứng hàng top trên thế giới bằng hai bàn tay của mình, còn bằng ngoại hình xán lạn đẹp rạng ngời quyến rũ thì đã có rất nhiều các em, các chị, các mẹ theo đuôi đòi chết… cuối cùng lại vướng vào lưới tình với một người như ta. Chính là NHƯ TA! Là ta không xứng… . Thôi khỏi nhắc lại chuyện cũ đi! Ba năm trôi qua rồi đó ~ Mọi thứ cũng đã khác mà. . Thực ra, lòng vòng một hồi, vẫn chỉ là quay về trọng điểm chính hôm qua đã tình một đêm với Ngô Diệc Phàm trong khách sạn năm sao. Và bây giờ vẫn chưa thoát ra được! Ta cứ nghĩ, cởi quần áo cho anh sàm sỡ một chút, rồi sau đó sẽ được trả lại Diệc Tử, ai dè bị thượng cho lên bờ xuống ruộng, lại còn kiệt sức rã rời, ngủ qua đêm với anh… Thật sự thấy rất giống như bị cướp đi lần đầu tiên TT^TT Đau muốn chết… Đến giờ vẫn còn đau thắt lưng ê ẩm… . . Nhưng mà Phàm hành hạ thân xác ta chưa đủ hay sao còn thông đồng cấu kết với Diệc Tử để con bé bán đứng ta a? ╥﹏╥ Con nhóc chỉ vì chú đẹp trai’, chỉ vì mấy que kẹo mút mà đã nhất nhất nghe theo lời anh như vậy… Cái gì mà ngày nào cũng đến chơi? Bộ quấy ta như vậy chưa đủ hay sao? Dù sao đi nữa vẫn có cảm giác sắp có điềm gở… . “Con nói xem, chú nên đến chơi với con lúc nào?” “Mọi lúc a~~” “Thật sao? Daisy ngoan quá! Chú có thể gọi con là Diệc Tử được không?” “Có ạ ~ Baba nói, tên con là ghép bởi tên baba và tên người mà ba yêu nhất ~” Nghe con nhóc ấy nói đến đó, ta đột nhiên chột dạ, luống cuống ôm con bé thật chặt. “Diệc Tử! Chúng ta mau về thôi.” Nhưng Phàm có vẻ không buông tha cho con bé, tiếp tục dịu giọng hỏi han, ánh mắt chợt xẹt qua người ta có chút nghi ngờ. “Diệc Tử, con có biết người đó là ai không?” Diệc Tử ngây ngô lúc lắc cái đầu. “Con không có biết nha.” Phù ~ May muốn chết! Suýt nữa thì lộ hết bí mật xuyên lục địa của ta… . Phàm bắt đầu chuyển ánh mắt về phía ta, trong đôi đồng tử màu nâu café thấp thoáng vài tia nhìn thú vị. Một tay anh khẽ nâng cằm ta lên, nở nụ cười đắc chí. “Nói xem, chính là Diệc Phàm và Tử Thao. Phải không?” Giống như đứa trẻ con bị phát hiện nói dối, tim ta đập bình bịch, toát mồ hôi lạnh. “Nói nhảm! Ai thèm ghép với tên anh?” “Này, đừng có cắn môi, như thể tố cáo em nói dối vậy.” Phàm khẽ nháy mắt, trông lại càng hảo hảo câu dẫn . Trong trường hợp bế tắc này, ta chỉ còn có thể phán một câu xanh rờn ~ “Là Diệc Hưng và Tử Thao. Anh đừng có mà nằm mơ ~” Thật tội lỗi khi phải nói dối như vậy, nhưng nếu một lời nói dối mà không ảnh hưởng đến hạnh phúc của cả hai thì rất đáng phải nói. Như ta, ta có thể sống tiếp như đã sống ba năm qua vậy, không có Phàm mà vẫn sống tốt. Như Phàm, anh vẫn có thể tìm một nữ nhân xinh đẹp môn đăng hộ đối kết hôn để sinh con nối dõi tông đường. Cuộc gặp gỡ lần này, coi như là trái đất tròn đi ~ Và đêm ân ái hôm qua, cũng coi như là say rượu mất hết lí trí. . Phàm nghe đến cái tên xa lạ thì khẽ nhíu mày khó chịu, thực ra đến ta cũng chẳng biết đó là ai… TTwTT Chỉ là trong đầu đột nhiên xoẹt qua cái tên lạ hoắc đó. Còn Diệc Tử mơ hồ nghe thấy cái tên dở hơi cám lợn ở đâu ra cũng lấy làm lạ, quay phắt đầu lại nhìn ta đầy ngạc nhiên. Ta sợ con bé hỏi ngu ngơ một câu cũng có thể đổ bể kế hoạch, liền cầm que kẹo mút ấn vào miệng nó rồi ôm con bé trong lòng thật chặt. “Em nói ai cơ?” Sắc mặt đang vui vẻ đột nhiên sa sầm. “Là Diệc Hưng a… Trương Diệc Hưng…” Ta run rẩy nhìn về phía con người kia. Chính là chỉ cần thay chữ Nghệ trong Nghệ Hưng thành Diệc Hưng là đã tạo ra được một người chồng hoàn hảo. Nghệ Hưng, em xin lỗi TTwTT Diệc Tử, baba xin lỗi. =w= Nhưng vì sự yên bình của mọi người, ta buộc phải làm vậy. . . Phản ứng của Phàm không như ta tưởng tượng, anh chỉ nhẹ nhàng thì thầm với Diệc Tử rồi nhờ thư kí dẫn con bé xuống khu vực sảnh lớn của khách sạn chơi đùa. Ta nước mắt lưng tròng nhìn theo Diệc Tử mà không thể nào làm gì được, ta cũng muốn được ra khỏi căn phòng này a~ ╥﹏╥ Con nhóc quỷ này, dám bán đứng ta nha… Ngay sau khi vui vẻ tiễn con nhóc ra khỏi cửa, Phàm đóng sầm cửa lại, khóa chốt rồi tiến về phía ta. Hình như ta có dự cảm chẳng lành… . “Nói đi, tại sao lại nói dối ta?” ° △ ° Cái gì? Chẳng lẽ bí mật đã bị phanh phui sao? Nếu thực sự là vậy thì ta sẽ rất khó sống… Đào Đào, mày đúng là bị điên rồi, nghĩ gì mà lừa được Ngô Diệc Phàm chứ? “Không phải nói dối.” Ta vẫn mặt dày không chịu thừa nhận. Cơ thể mất kiểm soát đã bắt đầu run run, ta hơi quay mặt đi để tránh ánh mắt kiên định như muốn giết người của Phàm. “Mà nói dối cái gì cơ chứ?” Phàm dùng lực nhẹ nâng cằm ta lên, đôi đồng tử xoáy sâu vào khuôn mặt ta. Bị nhìn chằm chằm như vậy làm ta có cảm giác khuôn mặt đang nóng bừng lên. Ta cố cựa quậy để tránh ánh nhìn từ đôi mắt màu café đó. Đôi mắt của Phàm rất đẹp, toát ra ánh mắt vô cùng câu dẫn và quyến rũ, nhìn vào đôi đồng tử đó sẽ khiến người đối diện vô cùng căng thẳng, như thể nhìn phải ánh mắt của Medusa. “Nhìn thẳng vào mắt ta đi.” Giọng nói đều đều vô cùng kiên định, có phần ra lệnh. Bây giờ đều bình đẳng rồi, không còn là cậu chủ với người hầu, việc gì ta phải nghe theo chứ? . Nhưng rốt cuộc là vẫn không thể không nghe theo mệnh lệnh kia… TT^TT Ta miễn cưỡng quay mặt lại, bắt gặp ánh mắt kia trái tim bỗng chùng xuống. “Nói đi, tại sao lại nói dối? Rõ ràng em vẫn chưa kết hôn với ai. Tại sao lại thay đổi như vậy? Em chưa từng nói dối ta một câu.” Thật tức cười mà. “Phàm, ba năm rồi đó. Ai rồi cũng khác.” Ta cũng vì quá yêu Phàm mà không muốn anh có bất cứ mối quan hệ nào với người như ta nữa, thực sự không muốn vì ta mà Phàm phải từ bỏ đi sự nghiệp và hạnh phúc cả một đời như vậy. Vì thế, dù vẫn còn rất yêu, nhưng lúc nào cũng vậy, là ta tự buông tay trước. Nếu Phàm thực sự hiểu, chắc chắn sẽ không như bây giờ, chắc hẳn đã phải có một gia đình vô cùng hạnh phúc. . Ta cố tỏ ra lạnh lùng và xa cách hết mức có thể, ánh mắt xa lạ đối diện với đôi đồng tử kia. “Em nói ai rồi cũng khác sao? Nhìn xem, chẳng có gì thay đổi ở đây cả. Ta vẫn còn rất yêu em nên mới lục tung cả thế giới này lên để tìm em, tình cảm dành cho em vẫn luôn không đổi. Tại sao lại rời bỏ ta? Tại sao lại thay đổi?” Phàm nói miên man một hồi, đồng thời không kiềm chế được bản thân mà kéo ta vào lòng ôm chặt. Ta chỉ bất lực dựa vào vòng tay đó mà nhìn thân ảnh quen thuộc đã khắc sâu vào tâm trí, ánh mắt thẫn thờ nhìn về vô định. Hơi thở và mùi hương cơ thể vẫn vấn vít quanh đây. . Không được! Đây không phải lúc nghĩ đến cái đó… ╥﹏╥ . “Đừng nói dối nữa. Chính là em vẫn còn yêu ta.” Phàm vùi đầu vào vai ta, bàn tay luồn vào tóc rồi xiết nhẹ. . “Phải, là vẫn còn yêu.” Thực sự chẳng thể nào nói dối mà không chớp mắt với con người này. “Nhưng vì yêu mới phải làm như vậy.” Phàm tỏ vẻ hài lòng khi cuối cùng ta cũng chịu thừa nhận, nhưng lại càng ngạc nhiên gấp vạn khi nghe một lí do rất không liên quan. “Em nói vì yêu ta nên mới phải rời bỏ ta sao? Thật nực cười.” Ta gạt mình ra khỏi vòng tay mạnh mẽ của anh, bản thân không kìm nén được mà nói ra hết những gì mà trong đầu đang nghĩ đến. Đúng là cái miệng làm hại cái thân. ლ¯ロ¯ლ “Không phải rời xa nhau thì cả hai sẽ đều hạnh phúc sao? Mối quan hệ này không được chấp thuận cuối cùng cũng chỉ đi vào bế tắc thôi! Bây giờ thì sao, đều có hạnh phúc của riêng mình rồi mà. Em nhận con nuôi và sống cùng nó bình bình đạm đạm. Anh vẫn là tổng giám đốc tập đoàn Ngô thị, nên kết hôn với người phụ nữ nào đó môn đăng hộ đối mới phải, liệu chúng ta đến với nhau hạnh phúc được bao lâu?” Ta gần như là gào lên, Phàm chỉ ngỡ ngàng đứng nhìn ta. Nước mắt cũng tự dưng chực trào, mặc dù ta không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt anh dù chỉ là một chút. Bản thân ta không cần đến sự thương hại đó, trước đã tự vượt qua đau khổ như thế nào, bây giờ cũng có thể tự mình làm được. . “Ta…” Phàm có ý định lau nước mắt cho ta nhưng bàn tay theo phản xạ đã gạt ra. “Dù sao bây giờ cũng đã quá muộn rồi. Có thể ba năm chưa quên được, nhưng mười năm, hai mươi năm,… chắc chắn sẽ quên được.” “Đào Đào, nghe ta nói đã….” Nhưng chưa kịp nghe anh nói hết câu, ta đã cầm theo áo khoác rồi quay lưng đi thật nhanh. “Mọi chuyện đêm qua, và cả chuyện gặp anh, sẽ chỉ như là một giấc mơ. Tạm biệt, chúc anh hạnh phúc!” . Sau đó, một mực đi ra khỏi căn phòng đã in lại chút dấu ấn của lần ân ái đêm qua. Không hiểu sao nước mắt vẫn cứ tuôn trào, ướt đẫm cả khuôn mặt. Ta lắc đầu thật mạnh, an ủi bản thân không được buồn, ba năm qua đã sống như thế nào thì bây giờ vẫn tiếp tục sống như thế. Sẽ không chỉ vì một người trong hoài niệm mà lỡ đánh mất hạnh phúc của cả hai. Sẽ không vì một chút yêu thương mà trở nên ích kỉ. Sẽ không… Vì Đào Đào của ba năm sau cũng đã trưởng thành rồi. . . “Baba, ba khóc phải không?” Ta bế Diệc Tử trên tay, ôm con nhóc thật chặt. Con bé cũng tinh ý đoán ra hai mắt ta vẫn còn đỏ hoe. Hai bàn tay nhỏ khẽ sờ lên mặt ta “Ba đừng khóc. Khóc nhè là xấu ~” “Ừ ba không khóc đâu mà.” Ta cố tỏ ra vui vẻ, dụi dụi đầu vào cổ Diệc Tử, con nhóc cười khúc khích vô cùng đáng yêu. Bản thân ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm được phần nào. “Có phải chú đẹp trai làm ba khóc không?” Haiz, đột nhiên tim nhảy lên một nhịp. Sao lại có tật giật mình như vậy chứ? Rõ ràng là tự ta gào lên, tự ta khóc mà. . “Tất nhiên là không rồi. Ba bị đập đầu vào cánh cửa, đau quá ấy mà!” “Baba ngốc ~” “Diệc Tử có thích kẹo bông không? Baba sẽ mua cho con.” Con bé rất thích ăn loại kẹo làm từ đường, bông bông như đám mây bồng bềnh, khi cho vào miệng lập tức sẽ tan ra và để lại cảm giác ngọt lịm nơi đầu lưỡi. “Có có có a~” Diệc Tử buồn, chỉ cần ăn kẹo bông tâm tư sẽ vui trở lại. Thực sự rất muốn làm trẻ con, chỉ cần ăn kẹo bông sẽ trôi đi hết những nỗi buồn cư ngụ trong lòng. Nhưng mà ta, ăn một nghìn lẻ một cây kẹo bông có lẽ cũng chỉ cảm thấy no căng bụng chứ chẳng thể bớt buồn hơn được bao nhiêu. ╮ ̄▽ ̄”╭ . . Vì chuyện của Phàm mà mấy ngày nay tâm trạng đều không được tốt. Trông coi thư viện thì lúc về quên cả khóa cửa, làm ở cửa hàng tiện lợi còn tính giá nhầm làm ông chủ ở đó tức giận, về đêm còn uể oải hơn, làm việc ở cửa hàng ăn nhanh Mc Donald thì chậm như rùa bò, phục vụ bị khiển trách,… Ngay cả mọi ngày thường hay tranh đồ ăn với Diệc Tử thì mấy hôm nay lại ăn uống kém đi nhiều. ヽ*´Д`*ノ Trước kia khi buồn sẽ tuyệt đối không nói ra, tuyệt đối không biểu hiện ra ngoài. Nhưng bây giờ thì đến Nghệ Hưng và bà Brown hàng xóm cũng nhận ra. Anh hàng xóm tốt bụng thì dứt ruột tặng ta một cây hoa ly, bà hàng xóm tốt bụng thì hay mang cho ta đồ ăn, hoa quả,… Rốt cuộc cũng chỉ để cho ta vui vẻ hơn. Lại còn được cả con nhóc Diệc Tử kia, ta đi làm về mệt muốn chết còn bắt ta chơi đồ hàng với nó Nhưng đến cả người cũng không thể nhấc nổi, chỉ lười biếng nằm một chỗ. Con nhóc dỗi hờn, chạy sang nhà Nghệ Hưng với điệu bộ Con không chơi với ba nữa, chơi với chú Lay vui hơn ~~~’ . Ngay cả bảo bối nhỏ cũng bỏ mặc ta thì thân già này biết sống sao chứ? ╯‵□′╯︵┻━┻ *lật bàn* . . Sau n ngày, cuối cùng ta cũng lấy lại được một chút sức sống. Về cơ bản là dường như Phàm không còn xuất hiện trong cuộc sống của ta nữa, cũng có chút hụt hẫng. Nhưng mà là tự ta muốn vậy mà, bây giờ còn tiếc nuối cũng quá muộn. Đôi khi bận bịu tưởng chết, cũng chính là lúc chỉ chú tâm vào công việc mà không bị phân tâm về Phàm nữa, tưởng như quên đi được. Nhưng con nhóc Diệc Tử luôn mồm hỏi ta chú đẹp trai đâu, sao không đến chơi với con, bla bla… lại làm ta vô thức nhớ đến. Có khi phải mười năm, hai mươi năm mới quên đi được thật. TTwTT Cuộc sống gần như đã quay về quỹ đạo vốn có, ngày ngày đi làm kiếm tiền, cuộc sống bình bình đạm đạm chỉ có Diệc Tử và hàng xóm, rốt cuộc thì ta cũng chỉ cần điều đơn giản như vậy thôi. . . Như thường lệ, ta từ cửa hàng tiện lợi về nhà cũng đã là 5 giờ chiều. Diệc Tử thì ta gửi ở vườn trẻ, bây giờ chắc Nghệ Hưng cũng đi đón con nhóc giùm ta rồi nên ta ngả mình xuống giường nhỏ đánh một giấc say sưa. Lúc tỉnh dậy đã là 6 giờ tối, ta vội vàng đi nấu cơm, tiện thể sang nhà Nghệ Hưng đón Diệc Tử về. Con nhóc biết ta bận rộn công việc nên cũng chơi rất ngoan, không còn nghịch ngợm như trước. . Bỗng nhiên, con bé giơ bàn tay nhỏ đến trước mặt ta, mặt mếu máo. “Zitao baba, con bị mất vòng vòng rồi.” Ta vội nhìn theo ánh mắt con nhóc, chiếc vòng bạc ta tặng con bé hồi sinh nhật 3 tuổi của nó giờ đã không cánh mà bay. Con gái à, chơi phải biết giữ chứ, tiền của ba cả đó TTwTT Nhưng mà biết nó làm rơi ở đâu chứ, bây giờ cũng tối rồi. Ta đành ôm Diệc Tử rồi dỗ dành con nhóc. “Vòng vòng mất thì để mai ba mua cho con cái khác nha~” Thực ra làm gì có tiền mua thêm hả con? TTwTT Nửa tháng lương của ta chứ ít ỏi đâu. “Không chịu đâu. Vòng vòng của con!!” Con bé ngoan được vài hôm, bây giờ lại gào khóc cả xóm nghe thấy. Ta cuống cuồng vỗ về nó. “Được rồi, được rồi, đi tìm.” Đến mệt với bảo bối nhỏ này a~ . Đầu tiên vẫn là mặt dày đến lục tung nhà của bà Brown và anh hàng xóm Nghệ Hưng, nhưng cuối cùng lại không có. Mặc dù điều này là rất khó với một con nhóc bốn tuổi rưỡi nhưng ta vẫn gặng hỏi Diệc Tử. “Tiểu công chúa, con có nhớ bị mất lúc nào không?” Diệc Tử nhìn ta với ánh mắt biết đã không đi tìm’, tiếp tục mếu máo. Haiz, mệt lắm nha~ Đến 9 giờ tối mà không tìm được chắc ta phải xin nghỉ làm thêm ca tối này mất. “Con chơi ở bãi biển với chú Lay. Lúc về nhà vòng vòng đã bị mất!” Thật khổ cho thân tôi mà Tìm cái vòng bạc bé bằng cái nắm đấm trên cả bãi cát lớn như vậy thì tìm đến hết đời cũng chẳng thấy. Chưa kể sóng đánh dạt đi rồi cũng nên. Nhưng để con nhóc khỏi khóc lóc kêu gào, ta vẫn dẫn nó ra bãi biển, có ý định sẽ chỉ tìm tượng trưng rồi nói là không tìm thấy. Chỉ là một cái vòng tay, trẻ con sẽ mau quên thôi. . Trời tối. Ở ngoài bãi biển cảnh vật đều mờ mờ ảo ảo. Không khí lạnh từ biển thổi vào làm cái thân già như ta co ro lại. Nhưng vẫn phải cố soi đèn tìm vòng cho Diệc Tử. Đột nhiên, Diệc Tử kéo kéo áo ta vẻ vội vã. “Baba, đằng kia có đèn sáng chưa kìa!” Con nhóc chỉ tay về phía bãi cát xa xa. Ta cũng tò mò nhìn theo. Con gái à, đấy là ngọn lửa lớn đang cháy, không phải đèn sáng đâu… . Khoan! Lửa ư? Á !!!! Cháy rồi sao? . Không thèm quan tâm đến lí do tại sao trên cát lại có thể có lửa cháy bập bùng như vậy, ta nghĩ vẫn đang có người ở đó và họ có thể bị thương bèn ôm lấy Diệc Tử rồi chạy thật nhanh về phía đó. Nhưng đến gần thì lại không phải ngọn lửa lớn mà chỉ là những ngọn nến được ai đó xếp vô cùng công phu. . Ồ! Lại còn hình trái tim a~ Thực lãng mạn đi. . Diệc Tử giãy giụa nhảy ra khỏi lòng ta, rồi chạy biến đi mất. Ta vội quay người lại chạy theo con bé. Đập ngay vào mắt là một thân ảnh cao lớn. Quen thuộc đến nỗi bịt mắt cũng có thể biết đó là ai. “Phàm…” Ta dường như không tin vào mắt mình. Người đứng trước mặt ta chắc chắn là anh, dù có thành tro bụi ta cũng nhận ra. Tạm dừng đã, ta tưởng Phàm phải về nước rồi chứ? Tại sao vẫn còn ở đây? Và trọng điểm là anh có liên quan gì đến đống nến này không? ლ¯ロ¯ლ “Ừm?” Chưa bao giờ thấy anh nở nụ cười dịu dàng ôn như như thế này. Nếu có thì trước kia cũng chỉ là đếm trên đầu ngón tay. “Nhìn đằng sau lưng em đi, đẹp không?” Thì ra là của anh… Nhưng mà của anh thì mắc mớ gì đến ta??? “Đống nến này là do anh chuẩn bị sao?” Ta vẫn chưa hết ngỡ ngàng. Nếu Phàm chưa rơi vào chậu mật ong thì chắc chắn sẽ không có cảnh tượng cẩu huyết như trong phim như thế này. “Chính là như vậy. Và nó là dành cho em, Đào Đào.” Cho ta sao? Có nằm mơ không? Nếu là nằm mơ xin hãy để ta tỉnh lại…. “Xin lỗi, tôi đang bận…” May mà đang là trời tối nên ở bãi biển không có người mấy, nếu là ban ngày ta tình nguyện nhảy xuống biển để đỡ muối mặt! Ta làm bộ bận rộn, vội lướt qua vai Phàm và bước đi nhanh chóng. . Nhưng lần này, anh đã giữ được lấy tay ta, kéo ta sát lại người anh, cả hai cơ thể truyền không khí làm ta cảm thấy ấm áp vô cùng. Bàn tay lạnh lẽo cũng được bàn tay ấm áp ngọt ngào kia nắm lấy. Nói tim ta không đập, chân ta không run,… chính là nói dối a~ Ta vội gỡ tay mình ra khỏi bàn tay kia thì nhận ra người đó nắm tay mình thật chặt. “Đừng đi, ta sẽ không để em đi lần nào nữa đã để mất em quá nhiều lần rồi.” Thật là hiếm khi được nghe mấy lời sến súa làm ta nổi da gà như thế này TTwTT . Bất ngờ hơn nữa là, Phàm đột nhiên quỳ một chân xuống, từ trong túi lấy ra một hộp nhỏ. Chân ta như mềm nhũn, không thể đứng vững được. Này ~ Hình như đây là mấy cảnh cầu hôn siêu cấp cẩu huyết trong phim Hàn Quốc. Ta một phần vì ngạc nhiên, sau đó là hồi hộp và lo lắng. Ta cứ thế lùi dần về phía sau, có lẽ sẽ dẫm phải mấy ngọn nến kia mất. Nhưng một bàn tay đã nắm chặt lấy ta, vô cùng ấm áp và mạnh mẽ, như thể sẽ sợ ta bỏ chạy khỏi mình. “Đào Đào, về bên ta. Ta đã lục tung cả thế giới để tìm em, ta đã từ bỏ tất cả địa vị và quyền lực chỉ xứng với em.” Gì chứ? Phàm đã từ bỏ chức vị tổng giám đốc Ngô thị sao? Chỉ vì ta sao? Nhưng mà không phải vì anh không xứng, mà chính là ta mới không xứng với một người như anh. “Anh… anh đã từ bỏ Ngô thị sao?” “Ừ. Em không cần bận tâm về vị thế nữa, vì bây giờ chúng ta như nhau. Em không cần bận tâm ai nói gì nữa, vì ta chắc chắn sẽ bảo vệ em. Em không cần bận tâm chúng ta hạnh phúc bao lâu, vì ta sẽ ở bên em mãi mãi.” Nói xong, Phàm nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay của ta. Nghe những lời nói từ sâu thẳm trái tim của Phàm, ta không kìm nén được mà bật khóc. Đặc biệt là hai chữ mãi mãi’, nó làm ta cảm thấy vô cùng ấm áp và đầy yên tâm. Từng lời nói của anh, lúc nào cũng là sự kiên định, đã nói là sẽ làm. Nên những lời này, ta tuyệt đối tin tưởng. Thực ra, trong cuộc sống, con người ta ai cũng có rất nhiều cơ hội để làm một việc gì đó. Nhưng khi họ có cơ hội này, họ đã bỏ qua nó và chắc rằng sẽ còn cơ hội khác tuyệt hơn, đến cuối cùng, cơ hội tiếp theo lại không thể bằng cơ hội trước. Chắc chắn sẽ vô cùng tiếc nuối và ân hận. Và đôi khi, ai cũng phải mạo hiểm một lần, như vậy cuộc sống mới trở nên thú vị và đầy màu sắc. . Vì vậy, ta cũng sẽ mạo hiểm, thử cược hết trái tim mình vào vụ đặt cược quan trọng này xem sao. Ai mà biết được , nếu bỏ qua nó sẽ còn cơ hội nào khác tốt hơn chứ. Nhưng mà cũng vì ta vẫn còn yêu Phàm rất rất nhiều nữa. “Em… yêu anh…” Ta nói từng chữ trong nước mắt. Nhưng là nước mắt của hạnh phúc. Phàm nghe câu trả lời của ta đột nhiên ôm chặt lấy ta, có lẽ là cái ôm ấm áp nhất, ngọt ngào nhất mà ta từng được nhận. Anh vùi đầu vào tóc ta thì thầm, hơi thở bạc hà xen lẫn trong gió. “Tử Đào, anh cũng yêu em.” Sau đó, không cần phải bàn cãi, chắc chắn là một nụ hôn siêu cấp ngọt ngào a~ . Đang hôn nhau thắm thiết, ta bỗng dưng nhìn thấy Diệc Tử đứng cạnh Nghệ Hưng, hai người đứng vỗ tay như đúng rồi =v= Còn con nhóc tì nhà ta thì cười vô cùng ranh mãnh, Nghệ Hưng thì giơ ngón tay cái, sau đó hai bàn tay tạo thành hình trái tim cố tình để cho ta nhìn thấy. Hừm, hai người đó dám thông đồng với nhau để bán đứng ta. Aaaaa, lại còn Phàm, chắc chắc anh đã phải nhờ Diệc Tử dụ ta ra ngoài bãi biển này nha… Nhưng mà thôi, bây giờ không phải là lúc quan tâm những chuyện khác, hôn đã! ~~~ . . . . “Diệc Tử, con có chịu gọi chú đẹp trai là baba không?” “Chịu liền! Nhưng mà còn Zitao baba thì sao?” “Thì cả hai sẽ đều là baba của con!” “Mỗi lần gọi baba thì cả Yifan baba và Zitao baba đều quay lại ạ?” “Thì con sẽ gọi ba là Zitao baba, còn gọi chú đẹp trai là Yifan baba. Chịu không?” “Như vậy thì dài lắm, mỏi miệng lắm.” “Nhóc tì khôn lỏi!” “Vậy thì con sẽ gọi Zitao baba là Zitao mama!” “Há há há!!!” “Phàm! Anh cười cái gì mà cười! Còn con, sao không gọi chú đẹp trai là mama mà gọi ta là mama? Con gọi ta là baba suốt còn gì?” “Vì chú đẹp trai cao hơn baba. À nhầm, mama. Hing hing~ “ “Há há há!” “Anh mà còn cười đểu thì chết với em!” “Em giỏi thì đảo chính’ xem sao! Nhìn xem, em còn không bằng Diệc Tử. Á há há!” “Còn dám thách sao? Nghĩ em không dám đảo chính’ à?” . —————- HOÀN —————- Cuối cùng thì cũng hoàn cái long fic này nha! TTwTT Hạnh phúc muốn chết mà! Ta chỉ muốn nói đôi điều với các readers đã theo chân ta từ chương 1 đến tận chương 44 là cảm ơn mọi người đã đọc fic của ta và ủng hộ nó, mặc dù ta phải thừa nhận là viết không ra gì và cũng không được chau chuốt như các fanfic khác; lại còn tiến độ lề mề chậm chạp, để các readers phải chờ lâu. Thật sự rất xin lỗi mọi người! Và cũng cảm ơn mọi người rất nhiều ^^ Và bây giờ thì chờ Phiên ngoại nhaaaa ~~~~ Yêu mọi người nhiều ❤
cậu chủ a chậm lại đi