Tác giả: Cố Từ Vi Số chương: 100 chương + 1 ngoại truyện Thể loại: Võ sĩ quyền anh x Đầu bếp, từ vườn trường đến áo cưới, HE Tình trạng: Hoàn Nhân vật chính: Từ Tử Sung x Hạ Mộng Ngư
Qua truyện Thánh Gióng, em hiểu rằng nhân dân Việt Nam luôn hiện hữu một lòng nồng nàn yêu nước. Tinh thần yêu nước ấy luôn thường trực trong tâm khảm mỗi người. Họ có thể quanh năm im lặng, cần cù làm ăn nhưng chỉ cần có giặc ngoại xâm
Có thể bạn sẽ biết về từ trong câu nhưng sẽ không hiểu được nghĩa mà người nói muốn truyền đạt cho bạn. 6. Học từ vựng tiếng Anh bởi chỉ thích kiến thức. Đây là một trong những suy nghĩ sai lầm mà khá phổ biến ở các bạn trẻ ngày nay.
32. Đây chính là thứ khiến tôi tập trung vào học tập #metruyentranh #xuhuong #tem_me_truyen🎉🌺. 442. Mik mới tạo 1 tem có ai ứng không ạ điều kiện từ 2k12 trở lên ạ điều kiện mik sẽ ghi cmt ak #tem_me_truyen🎉🌺 #xuhuong #metruyentranh #sung_em_sung_toi_tan_cung.
CHÁYYYYYYYY 🔥Teaser Trailer chính thức lên - lấy bối cảnh Sài Gòn 1998, phim là tiền truyện của Hai Phượng kể về hành trình "hắc hoá" của nữ giang hồ Thanh Sói 😎Chỉ mới teaser gần 2 phút nhưng dập tưng bừng quá trời rồi 🤌🏽Phim dự kiến khởi chiếu ngày 22/04 tới nè anh em, tranh thủ set kèo lên lịch ra rạp
NStFB7f. Thời tiết nóng bức, đám cổ động viên quanh sân đều nhễ nhại mồ hôi, càng đừng nói là thành viên của hai đội. Ai nấy đều nóng đến phát điên, hai thùng nước nhanh chóng vơi đi một nửa, báo hại lớp phó đời sống lại phải chạy đi mua thêm hai thùng đấu vẫn diễn ra khá gay cấn, điểm số bám đuổi sít sao. Đội phân ban dù sao cũng là liên quân, vậy nên dẫn trước A14 vài điểm. Nhưng A14 cũng là một đội mạnh, đến khi kết thúc một hiệp đầu, đôi bên chỉ chênh nhau đúng ba đội phân ban đang dẫn trước nên khí thế của cổ động viên bên đó rất cao. Nhưng họ nhanh chóng phát hiện ra, khí thế của đội bên kia hình như còn ngày càng cao hơn. Thì ra là lớp phó đời sống của A14 vừa đi mua kem về."Sao bên mình không có?...""Lớp phó đời sống ki bo thế."Không phải là lớp phó đời sống bủn xỉn, mà là bốn lớp khó thống nhất ý kiến, hơn nữa, quỹ lớp chi tiêu thế nào phải được chủ nhiệm đồng ý, lớp này đồng ý, lớp kia lại không đồng ý, thế thì lớp mua lớp không sao? Vì thế, mấy lớp phó đời sống của khối phân ban chỉ có thể đều giả vờ không tồn tại, không nghe thấy lời oán thán của quần chúng mà lòng ai cũng có chút bực bội, thật ra không phải là không tự mua được một que kem, chỉ là cảm thấy đãi ngộ giữa hai bên bất đồng. Dựa vào cái gì mà cổ động viên đội bên kia được ăn uống miễn phí, còn mình thì không? Khối phân ban mà phải kém cạnh à? Có người mất hứng, đứng dậy kéo bạn đi phân ban rõ ràng đang dẫn trước, vậy mà khí thế giảm hẳn, còn A14 đang ở phía sau, mọi người lại nhảy nhót hoan đám hớn hở nhìn lớp phó đời sống, lớp trưởng, lớp phó học tập cùng khiêng bốn thùng xốp đến, một thùng Lão Băng Côn, một thùng Y Lợi, một thùng Wall"s, một thùng Magnum...Hẳn là Magnum!Ai nấy đều nhao nhao xông lên giành vị kem mình thích. Hạ Mộng Ngư quyết định vẫn duy trì hình tượng thục nữ, không thể hoàn toàn bộc lộ mình được, vậy nên không hề giành giật. Nhưng Phạm Tiểu Kiều và Từ Tang thì chắc chắn là phải nhập cuộc vui này rồi. Hai người chen lấy chen để, sức chiến đấu đáng ngạc nhiên, len qua đám đông rồi chui tọt vào vị trí trung dịp mọi người đang tập trung vào mấy thùng kem, Hạ Mộng Ngư quay sang nhìn đội bóng rổ. Thành viên của cả đội đều đang đứng uống Tử Sung tu một hơi hết nửa chai nước, mồ hôi đọng trên tóc lấp lánh dưới ánh nắng chói chang. Có lẽ là do quá nóng, cậu đổ nốt nửa chai nước lên đầu, rũ rũ tóc rồi mới cầm chiếc khăn mặt mà lớp phó đời sống đưa cho trùm lên đầu, sau đó lấy thêm chai nước Mộng Ngư không nén nổi phải thở dài một hơi, sao Từ Tử Sung chỉ trùm cái khăn lên đầu mà cũng đẹp trai thế... Cùng một tư thế, người khác làm thì trông như nông dân, còn cậu làm thì lại như nam chính trong truyện tranh vậy. Cô cứ vậy ngây ngẩn nhìn Từ Tử Sung, quả nhiên, Sung ca của cô không giống người thường, ngoài việc khiến đám con gái suốt ngày mơ tưởng ra thì chẳng có khuyết điểm như cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung quay đầu nhìn cô. Hai người đối diện, Từ Tử Sung nhìn cô, nhíu mày nghi hoặc, Hạ Mộng Ngư vội vàng thu tầm mắt, cúi đầu ngọt ngào cười."Em yêu! Nhìn xem tao lấy gì cho mày này! Mau khen tao đi!"Hạ Mộng Ngư quay đầu lại, thấy Phạm Tiểu Kiều nhễ nhại mồ hôi đang đi đến với một cây kem trong sau Phạm Tiểu Kiều là một đám đang giành giật kem, còn cô nàng thì hệt như siêu anh hùng trong phim Mĩ, tay giơ cây kem, đắc ý đi ra khỏi trận hỗn chiến, tiến về phía Hạ Mộng Mộng Ngư thoáng run trong lòng, không hiểu sao lại cảm thấy hốc mắt ươn ướt. Sao thế này, sao gần đây lại đa sầu đa cảm như vậy?...Bạn của cô thật tốt với Tiểu Kiều chạy đến trước mặt Phạm Tiểu Kiều, nhét một cây kem vào tay cô rồi đắc ý nói "Mày thích Magnum, thích nhất vị sô-cô-la vỏ giòn với hạt phỉ, vị này còn đúng ba que thôi đấy. Mày thấy tao siêu không, cướp mãi cũng phải được, ha ha."Hạ Mộng Ngư ghìm nỗi nghẹn ngào lại, gật gật đầu."Đúng là nhân trung long phượng!", cô tủm tỉm Mộng Ngư giơ hai ngón cái với Phạm Tiểu Kiều, sau đó bóc kem, cắn liền một miếng."Ngon quá!"Hai người liếc nhau, đều có vẻ vô cùng thỏa mãn. Một người thỏa mãn ăn, một người thỏa mãn nhìn bạn thân Tang nhìn thấy cây Magnum trong tay Phạm Tiểu Kiều thì cũng muốn giành, cô nàng nhoẻn miệng cười, "Tiểu Kiều ngoan của tao, chẳng lẽ mày không cho tao một que à? Chẳng lẽ em yêu của mày chỉ có mỗi Hạ Mộng Ngư hay sao?""Không được, không cho mày được.", Phạm Tiểu Kiều kiên quyết từ chối, còn liếc xéo Từ Tang một cái, "Không phải mày đang giảm cân à, ăn Magnum làm gì?""Ơ này, bạn thân tao thích nhất vị này, mày cho tao đi.""Không được, tao cho người khác.""Mày cho ai?", hình như Từ Tang đánh hơi thấy mùi gian tình, lập tức bày ra vẻ mặt ranh ma rồi hỏi "Con trai hay con gái?""Cho Mạnh Huy.", Phạm Tiểu Kiều thấy Từ Tang tỏ vẻ "đã hiểu" liền vội vàng giải thích "Tại vì hắn vừa dặn tao là lấy cho hắn que đắt nhất, tao không thể nói mà không giữ lời được.""Thế thì mày đi cướp một que Magnum khác đi.", Từ Tang cười cười, tay giơ ra định cướp, "Cái này cho tao.""Làm gì còn, bị cướp hết rồi.", Phạm Tiểu Kiều giơ cao tay lên, nhất quyết không cho.""Cho tao đi...""Không."Phạm Tiểu Kiều và Từ Tang còn đang oai oái tranh giành, Hạ Mộng Ngư chỉ vừa cười vừa ăn kem. Haiz, thanh xuân chính là tràn ngập sức sống như thế quay đầu, đang định ngắm Từ Tử Sung tiếp thì đập ngay phải một vòm ngực rắn chắc. Cô lùi lại hai bước, ngẩng đầu lên nhìn, là Từ Tử Sung."Của mình đâu?", Từ Tử Sung Mộng Ngư bỗng căng thẳng."Cái gì của cậu?""Kem."Trên đầu Từ Tử Sung vẫn đắp khăn mặt, thấy Hạ Mộng Ngư nhìn chằm chằm đầu mình, cậu đành rút khăn vắt lên vai, rồi vò vò tóc."Nhìn gì đấy?", Từ Tử Sung tóc Từ Tử Sung luôn gọn gàng, hiện giờ vì đồ mồ hôi, lại vò vò như vậy nên trông hơi rối. Hạ Mộng Ngư không kiềm chế được, cúi đầu cười. Chỉ có những lúc như thế này, cô mới cảm thấy thật ra Từ Tử Sung cũng chỉ là một đứa trẻ to xác mà lại đáng yêu thế chứ."Cười gì?", Từ Tử Sung lại Mộng Ngư cười lắc Tử Sung chỉ có thể bất đắc dĩ thở Mộng Ngư ngẩng đầu nhìn chằm chằm Từ Tử Sung, ánh mắt sáng ngời, cô hỏi "Cậu thích ăn vị gì? Mình đi lấy cho cậu nhé!""Của cậu."Hạ Mộng Ngư cúi đầu nhìn que kem đã bị mình cắn hai miếng to rồi bất đắc dĩ nói "Vị này không còn nữa... Sao cậu không nói sớm, không thì mình đã chẳng ăn mà để phần cậu rồi.""Không sao."Bỗng nhiên, Từ Tử Sung cúi người, cắn một miếng kem trong tay Hạ Mộng Ngư, rồi cứ thế mà trắng trợn cướp Magnum ngay trước mắt kiếp!Từ Tử Sung đang làm gì vậy?Bao nhiêu người đang ở đây!Hạ Mộng Ngư giật mình, lập tức nhìn quanh bốn phía, chỉ mong mọi người đều tập trung ăn kem, đừng nhìn thấy cảnh tượng vừa Tử Sung đứng cạnh Hạ Mộng Ngư, cắn thêm một miếng kem sau đó nghiêng đầu liếc cô, giọng điệu trêu chọc "Sao, sợ à?""Hạ Mộng Ngư mình đời này chưa từng sợ gì hết!"Từ Tử Sung đưa que kem đến bên miệng Hạ Mộng Ngư, cậu nhíu mày, "Đây. Cắn một miếng đi."Hạ Mộng Ngư cảm thấy Từ Tử Sung chỉ đơn thuần là muốn giết cô mà thôi. Nhưng mà đã mạnh miệng rồi, chẳng lẽ giờ lại tỏ ra sợ sệt?Ngay lúc Hạ Mộng Ngư đang đấu tranh nội tâm, do dự nên cắn hay không, thì Từ Tử Sung bỗng bật cười, nhét lại que kem vào tay cô."Ngốc. Trêu cậu thôi."Từ Tử Sung lại trùm khăn lên đầu, về lại nơi có ánh nắng gắt, tìm mấy anh chàng đồng đội đang chia Mộng Ngư nhìn que Magnum trong tay. Vừa rồi Từ Tử Sung ăn một ít rồi. Cô không giấu nổi nụ cười, sau đó cũng cắn một miếng. Cô đang định quay ra tìm Phạm Tiểu Kiều thì đã thấy cô nàng với Từ Tang đứng cách đó không xa, đang kề vai sát sàn sạt, cười đến ranh mãnh với cô."Tao đã từng nói với mày chưa nhỉ, rằng mà là Hạ Mộng Ngư nhà mình từ trước đến giờ không chia đồ ăn cho người khác đâu ý?""Thật thế á? Nhìn cái điệu bộ vừa nãy thì hình như không có vẻ giữ đồ ăn cho lắm.""Chậc chậc, xem ra ai rồi cũng sẽ khác thật."Từ Tang và Phạm Tiểu Kiều chia nhau một que Magnum, cậu một miếng, tôi một miếng, vừa ăn vừa châm chọc Hạ Mộng Hạ Mộng Ngư đỏ như táo chín. Cô lập tức nhìn sang phía các bạn khác, không biết vừa rồi họ có nhìn thấy cảnh tượng giữa cô và Từ Tử Sung hay không."Ôi dồi, không ai nhìn đâu, đều bận ăn cả rồi. Vừa nãy bọn tao cũng để ý hộ bọn mày rồi, còn cố tình che cho đấy...", Phạm Tiểu Kiều còn không biết Hạ Mộng Ngư nghĩ gì hay sao, cô nàng lừ mắt khinh bỉ "Mà á, nhìn thấy thì sao?""Đúng, to tát gì đâu, với lại, anh họ tao hành sự mà mày còn không yên tâm à, nhìn kĩ bốn phía rồi."Hạ Mộng Ngư cúi đầu nở nụ cười ngọt Hạ Mộng Ngư cười rạng rỡ đến vậy, hai cô nàng đều trợn trừng mắt, ăn nốt miếng kem cuối cùng rồi cầm quả bông chuẩn bị cổ vũ tiếp."Đi thôi, đi thôi, đừng nói chuyện với đứa đang yêu nữa.""Đúng, bọn mình ra tập hô khẩu hiệu."Hai người đi sang bên cạnh, nhưng vừa xoay người đã khựng bước vừa rồi chỉ để ý bọn cùng lớp, không để ý bên này...Nhưng mà thế này mới phấn Mộng Ngư nhìn theo ánh mắt của hai người, chợt thấy Hạ Dạ Dương đang đứng ở một nơi không xa, bắn ánh mắt dữ dằn về phía cô, phía sau cậu ta còn cả đám anh em đi cùng. Bỗng nhiên cô cảm thấy, Từ Tang nói Từ Tử Sung nhìn kĩ bốn phía quả là chuẩn xác, sao cô cứ có cảm giác là vừa rồi Từ Tử Sung cố ý vậy...
Còn một lúc nữa mới tới giờ học buổi chiều, Hạ Mộng Ngư tranh thủ học bài, bằng không lấy đâu ra thời gian làm việc lấy một quyển sách ra, nói với Từ Tử Sung "Tôi muốn học ngoại ngữ, nếu cậu thấy ồn thì tìm chỗ khác nghỉ trưa nhé.""Không ồn."Hạ Mộng Ngư vì thế mà mặc kệ Từ Tử Sung, tự đọc tự nhẩm Tử Sung liếc thoáng qua quyển sách trên tay Hạ Mộng Ngư, là một quyển luyện khẩu ngữ tiếng Pháp."Cần tôi giúp cậu không? Hai người đối thoại hiệu quả hơn đấy.", Từ Tử Sung đề nghị."Cậu biết tiếng Pháp?", Hạ Mộng Ngư kinh ngạc hỏi."Ừ, hồi cấp hai tôi học trường quốc tế, trong trường mỗi học sinh phải chọn học một thứ ngoại ngữ khác, tôi chọn tiếng Pháp, có điều sau này chuyển trường nên tổng cộng chỉ học được vỏn vẹn một năm.""Sao lại chuyển trường? Trường quốc tế tốt biết bao nhiêu."Nếu không phải vì quá xa nhà, lại phải ở trọ, bố mẹ sợ Hạ Mộng Ngư học thói xấu, thì hồi trước cô đã được học trường quốc tế rồi."Lên lớp Tám bỗng nhiên trong nhà hết tiền, học phí trường quốc tế đắt mà."Từ Tử Sung luôn nói chuyện kiểu lơ đễnh khiến Hạ Mộng Ngư không sao tiếp nổi. Nếu hỏi vì sao trong nhà lại đột nhiên hết tiền, chắc chắn sẽ lại dây dưa đến cả đống chuyện huống này thật mất tự nhiên, Hạ Mộng Ngư cẩn thận quan sát Từ Tử Sung, chỉ thấy ánh mắt cậu rất lặng, dường như không mấy để ý đến chuyện cũng tốt, con trai đang tuổi lớn dễ mẫn cảm, may mà Từ Tử Sung không phải loại Mộng Ngư rất sợ chuyện cũ, không thích nhớ lại quá khứ, càng đừng nói hiện tại cô đang cố hết sức giữ khoảng cách với Từ Tử Sung, không muốn quá thân thiết với cậu. Vậy nên cô không hỏi gì nhiều mà chỉ tán dóc mấy chuyện không quan trọng."Không sao, cho dù chỉ học được một năm thì vẫn hơn loại tự học như tôi.", Hạ Mộng Ngư tủm tỉm, "Cậu có thể chỉ cho tôi ít phương pháp học tiếng Pháp không? Chắc là giáo viên nước ngoài có chỉ chứ?""Ừ.", Từ Tử Sung gật đầu."Nào.", hai mắt Hạ Mộng Ngư sáng rực, cô đưa sách cho Từ Tử Sung, kích động nói, "Mình mau bắt đầu đi!"Từ Tử Sung lại lâm vào cảnh bất đắc dĩ."Học khiến cậu vui thế sao?""Đúng!"..."Ngon!"Phạm Tiểu Kiều và Mạnh Huy ăn uống xong liền hẹn ra một chỗ nói người định hợp sức tính toán xem làm thế nào mới có thể giải quyết được mối quan hệ đầy kỳ quái giữa bốn người cùng bàn. Họ chẳng phải Từ Tử Sung hay Hạ Mộng Ngư, không có tố chất tốt như học bá và học thần, mấy ngày nay đủ để họ nghẹn tức thở, nếu cứ để thế một tháng nữa thì họ phát rồ điều, trăm ngàn lần chẳng ngờ, họ còn chưa kịp hợp tác hành động, thì từ xa đã thấy Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung ngồi cùng nhau dưới tán cây cổ thụ. Một người ngồi ngay ngắn, sống lưng thẳng tắp, thần thái nghiêm túc, cả người tản ra ánh hào quang của học thần, là Hạ Mộng Ngư. Còn một người dựa vào thân cây, tay cầm quyển sách, một bàn tay khoác bừa lên đầu gối, thần thái thoải mái, miệng nở nụ cười nhạt hiếm thấy, là Từ Tử Sung."Học..."Một chữ "thần" còn chưa được Mạnh Huy nói ra thì đã bị Phạm Tiểu Kiều nhào đến bịt lại, sau đó cô nàng kéo anh chàng trốn rịt sau bồn hoa bên người ngồi xổm xuống nhìn trộm."Hai đứa nó chẳng phải không ưa nhau sao?", thấy Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung hòa hợp ngồi dưới gốc đại thụ, Mạnh Huy nghi hoặc hỏi "Thế này đã là hòa hợp chưa?""Yêu hận trong nháy mắt, chưa từng nghe sao?", Phạm Tiểu Kiều cất giọng kích động, "Bọn nó đang hẹn họ ư? Wow, cảm giác bọn mình vừa phát hiện ra một chuyện cực đặc biệt!""Không phải đâu... Ai lại hẹn hò mà còn học?", Mạnh Huy than thở."Đừng có dùng lối suy nghĩ phàm nhân của ông để đo với thế giới thần thánh được không? Phong cách lãng mạn của học thần với học bá mà lại để cho cái loại học hành dốt nát lý giải nổi à?"Phạm Tiểu Kiều cảm thấy hai người kia chắc chắn có vấn đề, nhưng lại không dám khẳng định."Haiz, chẳng trách tôi học ngu, còn người ta là học thần...", Mạnh Huy nhìn hai người đang luyện khẩu ngữ, nặng nề thở dài một hơi "Nếu tôi mà cố gắng như hai đứa nó, nghỉ trưa còn luyện tiếng Anh, thì thành tích tiếng Anh của tôi chắc chắn không be bét như thế."Phạm Tiểu Kiều liếc xéo Mạnh Huy một cái đầy khinh bỉ."Ông có cố gắng gấp trăm lần thì trình độ tiếng Anh của ông vẫn nát bét bền vững thế thôi.""Hả?""Bọn nó nói tiếng Pháp."...Còn mười lăm phút nữa là đến giờ học, học sinh đã gần như vào hết trong Tiểu Kiều và Mạnh Huy vốn tưởng Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung đã hòa giải, nhưng không ngờ vừa về chỗ, hai người kia vẫn chẳng nói câu nào, ngay cả một ánh mắt trao nhau cũng gì xảy ra thế này? Lẽ nào lại vừa có mâu thuẫn, vừa cãi nhau?Phạm Tiểu Kiều nháy mắt với Mạnh Huy xòe tay, tỏ vẻ không hiểu ý Phạm Tiểu Kiều. Đến giờ Phạm Tiểu Kiều mới thật sự hiểu được thế nào là thằng con ngốc của địa chủ. Cô nàng bất đắc dĩ viết một tờ giấy chuẩn bị gửi qua, nhưng tờ giấy mới đến nửa đường đã bị chặn Mộng Ngư hờ hững chộp lấy tờ giấy, xé tan tành rồi ném vào túi Tiểu Kiều vẫn hơi sợ cái vị ngồi cùng bàn này, lập tức ngoan ngoãn làm bài tập Mạnh Huy thì vẫn thích phải truy tận gốc rễ, cậu ta muốn biết rõ ràng Phạm Tiểu Kiều muốn nói gì với mình nên bèn lấy di động ra gửi tin nhắn cho Phạm Tiểu Tiểu Kiều nhận được tin nhắn, nghiêng người đưa lưng về phía Hạ Mộng Ngư, lén lút trả Huy "Bà muốn tôi làm gì?"Phạm Tiểu Kiều "Hỏi Từ Tử Sung xem cậu ta với Hạ Mộng Ngư có chuyện gì đi, Mộng Ngư nhà tôi là cái loại không thích nói chuyện, đổ cả lọ nước ớt mà cũng không cậy được mồm ra."Mạnh Huy "Sung ca cũng thế!"Nhưng Mạnh Huy còn chưa kịp ấn nút gửi thì di động trong tay đã biến Tử Sung cướp di động của Mạnh Huy, siết trong tay, dáng vẻ đáng sợ đến mức khiến Mạnh Huy thiếu điều quỳ xuống xin tha."Đừng đừng! Đại ca, đừng!"Từ Tử Sung lạnh nhạt liếc nhìn Mạnh Huy, tắt di động rồi trả lại cho cậu Huy thở phào nhẹ nhõm, vơ di động bỏ vào ba lô, ngoan ngoãn làm bộ đọc nhớ lúc Mạnh Huy vừa mới vào cấp ba, dáng người vẫn chưa lớn, bên cạnh chẳng có nhiều bạn đi theo như bây giờ. Vừa gầy, vừa nhỏ, lại vừa có tiền, cậu ta thường xuyên bị bọn con trai cá biệt trong trường bắt nạt. Có một lần cậu ta quên không lấy tiền tiêu vặt, bị đám cá biệt đó đánh ở con phố nhỏ sau trường, chính là Từ Tử Sung đã cứu cậu ta. Vậy nên Mạnh Huy biết nắm tay của vị đại ca này vô cùng lợi hại, bóp nát di động của cậu ta là chuyện hoàn toàn có khả Tiểu Kiều và Mạnh Huy đều ngoan ngoãn, Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau một cái rồi yên lặng quay đầu làm tiếp việc của Từ Tử Sung và Hạ Mộng Ngư đã hòa giải, nhưng trong lớp vẫn không nói câu nào với nhau, hai người không hẹn nhưng dường như có một sự ăn ý rất đặc biệt, khiến hai người tiếp tục duy trì "hiện tượng" không bằng đám bạn cũng đã quen với thái độ lạnh nhạt giữa hai người nên đều cố không nhắc đến tên đối phương trước mặt Huy và Phạm Tiểu Kiều không biết hai vị thần tiên này đang làm chuyện huyền bí gì, nhưng rốt cuộc vẫn răm rắp nghe lời không dám phá đám. Có điều, họ lén trao đổi, rồi tỏ vẻ cuối cùng cũng đã hiểu vì sao trước đây Từ Tử Sung nói Hạ Mộng Ngư giả tạo, Hạ Mộng Ngư chê Từ Tử Sung làm màu rồi. Cho tới bây giờ, Mạnh Huy và Phạm Tiểu Kiều, thân là bạn cùng bàn với hai người, mới hoàn toàn cảm nhận được bộ mặt của hai ngày gần đây nhiệt độ tăng cao, có khi đến xấp xỉ bốn mươi độ. Giữa trưa, mọi người đều ăn cơm rồi về lớp ngay, không ai dám ở lại bên ngoài, sợ lực bài vở mỗi ngày đều rất lớn, cũng chỉ có giờ nghỉ trưa là có thể thả lỏng. Trong lớp, học sinh túm năm tụm ba, con trai một góc chém gió, con gái một chỗ buôn dưa Huy đang chơi điện tử trên di động, Từ Tử Sung thì ngả xuống bàn ngủ, Hạ Mộng Ngư nhoay nhoáy làm bài, còn Phạm Tiểu Kiều thì xem phim thần tượng ngắm nam nhiên, không hiểu vì sao cả lớp im phăng phắc. Mấy nhóm đang cười đùa cùng cả đám con trai đang chém gió ngút trời đột nhiên quay hết ra vị trí ngồi liên tiếp, Phạm Tiểu Kiều là người đầu tiên ngẩng chao, người quen Tiểu Kiều huých huých Hạ Mộng Ngư đang hết sức tập trung làm bài, nhỏ giọng nói "Tiểu Ngư, người mày ghét nhất đến kìa!"Đang chìm đắm quên lối về trong đề Lý, Hạ Mộng Ngư lập tức có phản ứng, ngẩng phắt đầu nhìn ra cửa, ánh mắt lóe cửa lớp là một cô nàng tóc đen dài thẳng mượt, da trắng dáng thon, mặt như hoa đào, hai mắt ngậm nước xuân. Cô nàng cười tươi roi rói nhìn vào trong lớp Mộng Ngư liếc một cái đầy khinh luận xuân hạ thu đông, mưa dầm gió bấc, quanh năm suốt tháng diện váy ngắn khoe chân, không phải hoa khôi thì là ai?"Hello, mình muốn tìm Từ Tử Sung.", hoa khôi mang vẻ mặt sáng ngời, mỉm cười nói với cả tay cô nàng chắp trước ngực, ra hiệu "please", nụ cười tiêu chuẩn như của nữ thần tượng, nghiêng đầu, tiếp tục kêu gọi trợ giúp từ phía cả lớp."Các cậu có thể gọi Từ Tử Sung giúp mình không? Please, please mà.""Bitch!"Hạ Mộng Ngư và Phạm Tiểu Kiều đồng thanh nói.
Lúc Hạ Mộng Ngư quay trở lại lớp thì tiết tự học thứ hai đã bắt đầu. Nhà trường sắp xếp mỗi buổi tự học chỉ có một giáo viên phòng không ai nói chuyện, chỉ có âm thanh giở vở sàn nhiệm Linh Hoa ngồi trên bục giảng chấm bài thi của mấy hôm trước, thấy Hạ Mộng Ngư đến trước cửa, cô chỉ gật đầu với Hạ Mộng Ngư rồi lại tiếp tục chấm thấy tiếng Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung cũng ngẩng đầu lên nhìn ra cửa. Vì vậy, lúc cô vừa xuất hiện thì đã chạm phải ánh mắt cậu, hai người đều nhìn thấy nhau đầu tiên. Trong ánh mắt họ đều có vẻ như rất sốt ruột, rất muốn nói gì đó với đối phương, hơn nữa còn là chuyệt tự học này quả thực là vô cùng giày vò Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung thì tính tình trầm ổn, tuy trong lòng có chuyện muốn nói nhưng vẫn có thể ngủ được. Hạ Mộng Ngư thì không, cô biết Từ Tử Sung có chuyện muốn nói với mình, cũng lại rất muốn kể chuyện xảy ra hôm nay cho cậu nghe, vậy nên trong lòng cứ như bị kiến cắn, đứng ngồi không yên, đến mức cô chủ nhiệm ngồi tận trên bục giảng còn phát hiện ra.“Hạ Mộng Ngư, trên ghế của em có kim à? Sao cứ loay ha loay hoay thế, làm ảnh hưởng đến cô đang chấm bài.”Hạ Mộng Ngư đành phải ngồi yên lại, hết cách, bất kể là hành động nhỏ nào cũng không trốn được khỏi mắt Linh Hoa.“Em làm bài xong chưa?”, cô chủ nhiệm lại hỏi, nhìn điệu bộ này thì có vẻ là không muốn buông tha cho Hạ Mộng Mộng Ngư gật đầu, “Xong lâu rồi ạ.”Linh Hoa cười cười “Thế thì lên chấm bài với cô.”Hạ Mộng Ngư nhận tờ đáp án và một nửa tập bài thi từ Linh Hoa, nhìn thoáng qua, là bài của mấy lớp chọn.“Em chỉ cần chấm phần trước thôi, phần đọc hiểu với tự luận không cần động vào.”Hạ Mộng Ngư lấy bút đỏ ra bắt đầu chấm này, cô chủ nhiệm lại nhìn thấy Từ Tử Sung ở bàn thứ hai đang ngủ.“Từ Tử Sung, ngủ ngon thế nhở?”Từ Tử Sung ngẩng đầu lên nhìn về phía Linh Hoa, chờ cô nói nhiên, Linh Hoa lại nói “Tôi thấy có vẻ là cậu cũng làm xong bài rồi đúng không? Lên đây chấm bài hộ tôi, một nửa này là của cậu.”Bởi vì chỉ có một tờ đáp án cho hai người xem chung, nên cô chủ nhiệm bảo Hạ Mộng Ngư về chỗ, còn Từ Tử Sung ngồi lên chỗ cạnh người thoáng liếc nhau một cái rồi lập tức cúi xuống chấm học yên tĩnh lại. Vì phải chấm phần tự luận, cần tập trung hơn lúc chấm phần đầu, thế nên cô chủ nhiệm không quá chú ý đến đám học sinh ngồi Mộng Ngư và Từ Tử Sung xem chung một tờ đáp án, đương nhiên phải ngồi gần một chút, vậy nên Hạ Mộng Ngư táo bạo ngồi sát vào cậu, cố ý nghiêng đầu về phía cậu, thỉnh thoảng còn chạm vào cánh tay cậu. Lọn tóc của cô thỉnh thoảng lướt qua làn da cậu, đưa mùi hương thơm mát quẩn quanh như cào vào tim cậu vậy. Cánh tay cố tình mà làm như vô ý chạm vào da cậu, lành lạnh, mềm mại vô cùng. Thế nhưng, đó không phải là chuyện quá đáng nhất, quá đáng nhất chính là, lúc cô dướn người sang xem đáp án, ngực cứ thế đè vào cánh tay nữa Mộng Ngư rõ ràng là muốn giết cậu Tử Sung hít sâu, bình tĩnh, tiếp tục chấm này, Từ Tử Sung vừa vặn chấm đến bài của Hạ Dạ viết của Hạ Dạ Dương rất đẹp, cả bài thi nhìn rất sạch sẽ, gọn gàng. Tuy Từ Tử Sung không hiểu về thư pháp nhưng vẫn cảm giác là chữ của cậu ta theo một thể viết nào đó, hơn nữa lại rất cứng cáp, rắn lúc Linh Hoa chấm xong một bài thi, thấy Từ Tử Sung cứ nhìn chằm chằm vào trang giấy thì đến xem. Thấy kiểu chữ đó, không cần nhìn tên mà Linh Hoa đã biết là bài của Hạ Dạ Dương, cô không nhịn được bèn mỉa mai Từ Tử Sung “Chữ này đẹp hơn nhiều mấy cái chữ gà bới của cậu đúng không?”Từ Tử Sung không trả lời mà hỏi “Đây là kiểu chữ gì ạ?”Linh Hoa nhíu mày, cô không hiểu về các thể chữ lắm, bèn nhìn Hạ Mộng Ngư và hỏi “Hạ Mộng Ngư, bạn tốt viết thể chữ gì, chắc là em biết chứ?”Quả nhiên Hạ Mộng Ngư biết. Cô bất đắc dĩ trả lời “Từ nhỏ cậu ấy đã luyện chữ Khải của Điền Anh Chương. Điền Anh Chương nghiên cứu về Âu Dương Tu, chữ ông ấy luyện cũng là chữ của Âu Dương Tu.”Linh Hoa gật đầu và nói “Điền Anh Chương thì cô biết, ừm, cô cũng cảm thấy giống chữ Âu Dương Tu. Còn em? Em luyện chữ gì?”“Em luyện hành thư của Ngô Ngọc Sinh ạ…”, Hạ Mộng Ngư thật thà trả lời.“Chuẩn, Hạ Dạ Dương thoạt nhìn thì có vẻ ngông nghênh, nhưng thật ra lại nghiêm chỉnh, quy phạm như chữ Khải. Còn em, mới đầu thì cứ nghĩ không có gì đặc biệt, thật ra thì lại giống như hành thư.”Nghe cô chủ nhiệm nói vậy, Hạ Mộng Ngư không trả lời mà chỉ gượng cười rồi cúi đầu chấm Hoa không nói thẳng ra, chỉ hơi chạm đến mà thôi, thế nhưng vẫn thu hút sự chú ý của cả lớp. Thấy có người ngẩng đầu nhìn ngó, cô bèn nói thêm một câu “Đến cả kiểu chữ viết còn hiểu như vậy, không hổ là thanh mai trúc mã…”Lời Linh Hoa vừa nói ra quả nhiên đã khiến cả lớp lại móc nối đến mối quan hệ rối rắm giữa Hạ Dạ Dương và Hạ Mộng Ngư. Có tiếng nói khe khẽ vang tác chấm bài của Hạ Mộng Ngư khựng là, sao Linh Hoa lại lấy chuyện của cô với Hạ Dạ Dương ra để đùa chứ? Một tuần nay, thầy cô nào cũng nhắc đến rồi, chỉ có Linh Hoa là chưa đả động gì, Hạ Mộng Ngư còn tưởng Linh Hoa sẽ không bới ra, ai ngờ đã qua một tuần rồi mà lại trêu ghẹo cô nữa như đỉa…Hạ Mộng Ngư có cảm giác ánh mắt của Linh Hoa vẫn đặt trên người mình. Cô nghi hoặc ngẩng đầu, lập tức chạm phải vẻ mặt như cười như không của Linh Hoa.“Hạ Mộng Ngư, em có thích con trai viết đẹp không?”, đột nhiên Linh Hoa hỏi.“Không ạ.”, Hạ Mộng Ngư quả quyết nói “Em thích người viết xấu.”Từ Tử Sung ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ cúi đầu cười, sau đó lại sửa thành dáng vẻ nghiêm túc, tiếp tục chấm Mộng Ngư tiếp tục nói “Tại vì từng có một tiền bối trong giới thư pháp nói, chữ xấu căn bản là vì động tác tay không theo kịp suy nghĩ, cho nên hầu như các thiên tài đều viết xấu hết.”Cả lớp nghe mấy lời quỷ quái của Hạ Mộng Ngư mà cười ầm lên, đặc biệt là mấy đứa chữ xấu không kiềm chế được phải cất tiếng “Cuối cùng thì em đã hiểu vì sao chữ em xấu rồi, thì ra em là thiên tài.”Linh Hoa lườm Hạ Mộng Ngư một cái, “Này, Hạ Mộng Ngư, dạo này em càng ngày càng nhanh mồm nhanh miệng đấy.”Lúc này, Hạ Mộng Ngư mới ý thức được, hình như mình biểu hiện hơi quá đà, vừa không để ý một cái là lại nói linh tinh, thế nên cô lập tức cúi đầu tiếp tục chấm bài.“Thế thì chắc là em thích Từ Tử Sung nhất rồi.”, Linh Hoa lườm Từ Tử Sung rồi nói “Chữ cậu ta xấu nhất khối luôn.”Linh Hoa chỉ vô tình nói vậy.“Từ Tử Sung à, nếu chữ của cậu mà đẹp lên một tí thì có khi điểm Văn sẽ cao hơn đấy, nhìn bài thi của cậu mà tôi không buồn cho điểm cao…”Từ Tử Sung cười cười, lúc cúi đầu chấm bài, nụ cười ấy vẫn không biến mất, có vẻ như tâm trạng đang rất Hoa nghi hoặc nhíu rằng Từ Tử Sung vốn dĩ không phải đứa học trò không nói nổi, nhưng bình thường bất kể là khen ngợi hay phê bình, lúc nào cậu cũng chỉ giữ vẻ mặt hờ hững như không. Hôm nay cô chẳng nói chuyện gì buồn cười, mà sao cậu lại cười vui vẻ thế?Linh Hoa thoáng nghi ngờ, lúc thu tầm mắt lại, cô nhìn thấy Hạ Mộng Ngư cúi đầu, thế nào mà mặt cứ đỏ bừng…Tại sao Hạ Mộng Ngư đỏ mặt?Bởi vì vừa rồi nói đến chuyện của cô và Hạ Dạ Dương sao? Nhưng lúc trước đấy, Hạ Mộng Ngư còn nhanh mồm phản bác cô, giờ đỏ mặt cái gì?Linh Hoa nhớ lại lời mình vừa nói, nhìn thoáng qua nụ cười còn treo bên môi Từ Tử Sung, lại nhìn sang gương mặt đỏ ửng của Hạ Mộng Ngư, cuối cùng cũng trời ơi!Không ngờ đó nha…Học sinh đứng thứ nhất và thứ hai lại cho cô một niềm bất ngờ như Hoa hiểu Hạ Mộng Ngư đỏ mặt vì câu nói kia, cũng hiểu Từ Tử sung vì câu nói nào mà cười câu “Thế thì chắc là em thích Từ Tử Sung nhất rồi.”…Tan học, Hạ Mộng Ngư sốt ruột ra hiệu với Từ Tử Sung, ý bảo cậu nhanh chóng ra người một trước một sau ra khỏi lớp. Vừa ra khỏi khu phòng học, Hạ Mộng Ngư liền vội vàng kéo Từ Tử Sung tới một góc ở khu nhà thực nghiệm. Buổi tối chỗ này hoàn toàn không có người qua lại, cũng bởi vì nhà thực nghiệm ngày thường không khóa, không có nhiều hơi người, bên trong toàn các thiết bị để không, thế nên xung quanh bị bao phủ bởi một bầu không khí vô cùng đáng Mộng Ngư cũng hơi sợ nên đứng nhích lại gần Từ Tử Sung.“Cậu kéo mình đến đây làm gì?”, Từ Tử Sung hỏi. Hạ Mộng Ngư còn chưa kịp trả lời, cậu đã lại nói “Cho mình cơ hội sáng tạo à?”Hạ Mộng Ngư trợn mắt, “Cậu nghĩ đi đâu thế? Mình đang có chuyện nghiêm túc muốn nói với cậu đây!”“Chuyện gì?”“Có khả năng là mình sẽ được đi Mỹ đấy!”, Hạ Mộng Ngư hưng phấn Mộng Ngư kể một mạch chuyện ngày hôm nay cho Từ Tử Sung nghe. Có điều, Từ Tử Sung chẳng đáp lời nào, điều này khiến cho Hạ Mộng Ngư cực kỳ hoang mang…“Mình cũng có chuyện muốn nói với cậu.”, Từ Tử Sung nói, “Tạm thời mình không đi Mỹ, mình muốn ở lại làm rạng danh nước nhà…”Từ Tử Sung cũng kể hết mọi chuyện ngày hôm nay cho Hạ Mộng Ngư nghe.“Mẹ kiếp.”, Hạ Mộng Ngư bật thốt người nhìn tốt có thể thành chuyện xấu, mà chuyện xấu cũng có thể biến thành chuyện tốt, chuyện trên đời này thật ra có thể thay đổi trong nháy mắt, chẳng ai nói hay người đều hơi khó xử, liếc nhau nhoẻn miệng cười.“Mình cũng không đi Mỹ nữa…”, Hạ Mộng Ngư nói một cách chắc chắn, gần như là ra quyết định trong nháy mắt.“Cậu có thể không đi à?”, Từ Tử Sung hỏi.“Có thể. Bố mẹ mình đều không muốn mình đi, chẳng qua là bố mình ngại với sếp nên không dám từ chối thẳng thừng thôi.”, Hạ Mộng Ngư cau mày hỏi “Nếu có đi thì chắc là khoảng mùng năm tháng Năm sẽ bắt đầu học… À không, mùng bốn tháng Sáu… Không, mùng hai tháng Tám!”“Rốt cuộc là ngày nào?”“Vốn dĩ là mùng năm tháng Năm, nhưng tại bố mình cố chấp với Thanh Hoa quá nên biến thành mùng bốn tháng Sáu. Nhưng mà bây giờ mình không muốn đi, mình châm chút ngòi lửa cho mẹ mình một khóc, hai làm loạn, ba đòi thắt cổ thì chắc chắn bố mình sẽ có thể hạ quyết tâm nói không với sếp.”“Ừ.”Từ Tử Sung gật đầu. Thật ra, nếu Hạ Mộng Ngư thật sự đi Mỹ thì cũng không phải chuyện xấu, sớm muộn gì cậu cũng sang đó, chỉ là vấn đề thời gian mà Từ Tử Sung vẫn cau mày, Hạ Mộng Ngư liền hỏi “Cậu vẫn còn lo lắng à?”Từ Tử Sung lắc đầu.“Thế thì còn vấn đề gì nữa?”“Cậu không cảm thấy lạ à?”“Lạ chỗ nào?”“Tại sao bố Hạ Dạ Dương bỗng dưng lại muốn đưa cậu ta ra nước ngoài.”, Từ Tử Sung nói, “Vì sao bố cậu ta lại sốt ruột đến mức đòi nhà cậu phải cho ông ta câu trả lời ngay trong tuần này?”Đúng này, Hạ Mộng Ngư mới ý thức được câu chuyện có phần kỳ quặc. Thật ra, nếu cô muốn đi, quá một tháng trả lời thì sao chứ, cùng lắm là ra nước ngoài muộn một tháng, nếu mười tháng sau mới đi thì mới không theo kịp được khóa dự bị đại nhiên Hạ Mộng Ngư nghĩ ra, e là chuyện này không đơn giản như cô đại viện, cô nghe được không ít những tin đồn nhỏ to. Hạ Mộng Ngư căng thẳng hỏi “Từ Tử Sung, không lẽ chú Hạ bị…”“Suỵt.”Từ Tử Sung lắc Mộng Ngư hít sâu một hơi, lại lập tức gật đầu, không nói một lời thể nói được.
truyện em chỉ có thể thích anh